Con
gái Hà Nội có khác. Ăn nói luôn hơn người. Tôi nghĩ cần phải thận trọng khi đối
đáp vói "cô Bắc Kỳ nho nhỏ" này.
- Bây giò em có thể hướng dẫn tôi đi ăn
tái?
Ông
muốn đi ăn cơm bụi?
Cơm
bình dân ỏ đâu mà chẳng có. Tôi muốn ăn một món ăn ngon và lạ.
Xin
ông đợi em một chút.
Năm
phút sau, tôi cùng Thụy đi xuống càu thang. Em đã đội thêm chiếc mũ len màu
xanh nhạt và quấn khăn quàng cổ có những ô vuông màu đỏ. Hà Nội vào cuối đông
tròi se lạnh, nhưng tôi vẫn quen mặc chiếc áo gió mỏng màu xám vì nó có túi rộng
để đựng chiếc máy ảnh mini,
Thụy
đi lấy chiếc xe Honda gửi ở nhà giữ xe của khu tập thể. Và rồi dưối sự hướng dẫn
của Thụy, tôi đã lái xe đến phố Chả Cá. Em chỉ cho tôi một nhà hàng và nói:
- Đây là nơi bán một món ăn nổi tiếng.
Tôi
nhìn đòng chữ viết trên cửa kính "Cha Ca La Vong". Phía trưốc nhà
hàng đậu đầy xe Dream và xe hoi. Một vài khách nưóc ngoài đứng lóng ngóng trưỏc
cửa vì bên trong đã đông khách. Tôi nói:
"
Thôi chúng ta đi chỗ khác.
ông
không thích món chả cá Lã Vọng à?
- Tôi không thích vào nơi đông đúc. Ăn
uống mà phải xếp hàng chò đội thì thật mệt. Vả lại tên bảng hiệu đã mất dấu. Chắc
mùi vị món ăn cũng mất theo.
- Ồng khó tính thế. Vậy chúng ta đi ăn
chỗ khác.
Thụy
dắt tôi đi ăn bún thang, rồi hướng dẫn tồi chạy xe đến phố Hàng Trống. Bộ
"trống” mà cũng ăn đuợc sao? Tôi định hỏi nhưng sộ Thụy chê "ngố"
nên đành "im lặng là vàng". Chúng tôi dừng lại ỏ quán bánh gối. Nhũng
chiếc bánh có hình như chiếc gối thu nhò bàng ba ngón tay, làm bàng bột có nhân
thịt, được chiên giòn rồi ăn với rau sống và nước mắm chua ngọt.
Tôi
nói đùa:
- Sao ngưòi ta không đặt tên là bánh
"trống" cho hợp vối tên phố? Em xem nó cũng giống hình cải trống thu
nhỏ lại.
- Thì ông cũng biết, nhũng cái gì
"nhỏ" đều giổng |gệ nhau. Ngưòi ta chỉ khác nhau ỏ chỗ "lớn".
Đọc thêm tại:
Đọc thêm tại:
