Thứ Tư, 29 tháng 10, 2014

Bọn học sinh trên lớp (Phần 6)

Chỉ tiếc rằng những cốc sữa pha mật ông của mẹ Raia cũng không giúp được gì. Mùa đông Nga khác nghiệt quá. Những giọt nước trong phổi tôi ngày càng lớn. Bác sĩ nói rằng chì có một cách duy nhát chữa tôi khỏi bệnh là phải về nước, xa cái băng giá chết ngưòi này. Lúc đó là tháng năm.
Bọn học sinh trên lớp (Phần 6)

Hai hôm trưốc tồi lên máy bay, khuya lấm rồi, Raia rủ tồi ra biển. Chúng tôi đi dọc theo con đường có những bông hoa phượng trắng bay bay, rồi theo cầu tàu ra đến mãi sát mép nước. Phía xa kìa, hải đàng vôrônxôpxki vẩn đang càn mần nhấp nháy. ‘ Chẳng đâu vào đâu cả, chúng ta là những con chim khác đàn. Mặt trời đả giục rồi, thôi, háy bay đi...". Cổ một câu hát như thế ngày xưa Raia đã dạy cho tôi. Nhồng con hải âu đập cánh bay phần phật phía trên đầu. Trước kia tôì không hiểu tại sao lại gọi là Biển Đen.

Raia nói:
. Anh chìa tay ra!
Tfcì làm theo, Cô đặt vào lòng bàn tay tôi một vật cì cưng cửng. lành lạnh. Tôi soi bàn tay về phía hải đảm một đồng xu.
-           Anh hảy ném dòng xu này xuổng biển - Đôi môi oa lạnh cùa cồ run run - Thần Biển sẽ giủp cho anh quay lai được chinh noi này-
-           Thật thế không?
-           Những ngườì già có một "điều tin" như vậy. Em cũng sẽ ùn. và cả ba vị Thần hỏi đầu cửa anh cững sẻ tin. Và cả những quê hương "thuốc phiện" nữa - Cô cần chật môi, quay đi.

Thì thở dài. Tồi cảm thẩy mình mang một tảng đá trên ngực, Hít một hít thật sầu, tôi hất tảng đá đó xuống biển. Không nhìn thấy đưòng bay của đồng xu. Nó rơi tõm xuống đại dương, mang theo cả niềm hy vọng của chúng tôi.

Tôi về nước, vào trưòng Tổng hợp học nốt mấy năm còn lại. Nưỏc Nga ngày xưa chỉ còn lại là một giấc mơ, Tivi chiếu toàn cảnh biểu tình, ngưòi dòng ngưòi xếp hàng, những chiếc xe tăng chạy trên đưòng làng. Không biết cái gia đình mỏng mảnh đó giò ra sao? Và thỉnh thoảng, đạp xe trên đưòng Lý Thưòng Kiệt, tôi bỗng ngẩn ngưòi ra khi bắt gặp những chùm phượng vĩ rừng rực cháy trên đầu. Lòng tê tái, tôi bàn thần nhó tối những bông hoa phượng khác, trắng muốt, nhẹ bỗng, bay lang thang trên những con đường nồng nàn vị biển cả.