Bố
hỏi: "Dạo này còn học hành ra sao?". Tôi trả lòi: "Vẫn bình thuồng
bố ạ!". "Vẫn giỏi toán nhất lóp chứ?". "Cái gì co bố?
Không, con gái lẻn cuối cấp học không lại bọn con trai đâu!". "Bậy! Bậy
- rồi bố bỗng hào hứng hẳn lên Phải học "ác" vào chứ! Con biết
không, ngày xưa bố giỏi toán nhất tỉnh đấy...". Tôi quay đi, nhìn ỉên rihững
vệt vôi tróc lỏ trên góc tường quán nưổc. Tôi không muốn nghe đi nghe lại những
điều mà lần nào bố cũng kể. Bà chủ quán yùa nhìn chúng tội yói vẻ thông cảm, vừa
íẫy giẻ lau lau nhũng giọt nước chè rỏt trên mặt bàn. Nếu không kịp lau ngay,
mặt bàn sẽ bị ố. Mà có cạph gì để tránh được nhũng vết ố? Năm nay bố bao nhiêu
tuổi nhỉ? ừ, năm mươi hai. Bổ đã bát đầu . mắc cái bệnh hay kể chuyện
"ngày xưa". Kể say sưa, kể đi kể lại. Ngày xưa, mẹ là cô học trò
trưòng huyện qua đò sang bên kia sông học. Tháng tháng bố gửi từ nưóc Hung xa
xôi những chiếc phong bì màu xanh da trời về cho mẹ. Rồi bố về làng đốn mẹ ra
Hà Nội. Hồi ấy bổ là chàng trai thành đạt và giỏi giang nhất vùng. Mẹ đi dạy, đầu
tiên tít ỏ Xuân Hoà, rồi chuyển về nội thành. Hai ngưòi mua một căn hộ từ tiền
bán chiếc xe đạp cuốc và những sợi dây mai-xo mang từ Hung về. Mỗi năm hai lần
bà nội lên thăm, mang theo co man nào là gạo nếp, đậu xanh, trúng gà... Rồi tôi
ra đòi. Cái ngày hôm đó, bố cuống quýt chạy từ nhà hộ sinh về, đúng ngay trong
sân khu tập thể mà reo vang cả bốn tầng gác: "Con gái! Con gái!"... Vậy
mà khi cái niềm hạnh phúc ấy lên, bắt đầu biệt vui, biết buôn, thì họ lại chia
tay. Tại sao? Tại sao thế?
Trung
hỏi tôi: "Sao Lê ít cười?”. Tôi nhe răng. Trung kêu lên: "Khiếp!".
Tôi không ghen vối Trung, nhưng Trung là một cậu bé hạnh phúc. Mùng một Tết
chúng tôi đến nhà Trung. Bố mẹ cậu cùng ra rót nưổc, lấy mứt, tiếp chuyện chúng
tôi. Họ thầm thì gi vào tai nhau, ông bố cưòi, choàng tay qua vai, hồn lên trán
bà mẹ. Bọn bạn tôi mải nói chuyện, cưòi đùa, khổng để ý, nhưng tôi thì tôi nhìn
thấy hết. Tôi là đứa con gái tràm lặng, khó tính, vậy mã Trung vẫn choi với tồi.
Chơi, nhưng có lẽ Trung không hiểu hết tôi. Bố cái Thủy trong lốp làm nghề lái
xe đưòng dài. ông có vợ bé, nghe đâu mua hẳn cho cô ta một cái nhà dưói Trương
Định. Mẹ nó biết nhưng cam chịu. "Minh nhịn thi ít ra mỗi tuần ông ủy còn
về nhà một lần. Còn đua ít tiền đê nuôi con...". Bố không phải là gã đàn ồng
xấu như thế. Bổ chưa bao giò phàn bội và lừa dối mẹ. Mà ngoài những điều đó ra,
còn gì có thể làm cho ngưòi ta không thể tha thứ cho nhau?...
Chù
nhật, cả bọn đi Phủ Tầy Hồ. Tôi ngồi phía trưóc, trên gióng chiếc xe "địa
hình" của Trung. Không nhu mấy đứa con trai khác trong lóp thích
"đánh vỏng" ngoằn ngoèo, Trung đi xe rất cẩn thận, vững chắc. Tôi thu
mình của hai cánh tay Trung, cảm thấy tràn ngập một sự an tâm. Gió. Nhủng đám
cỏ trên sườn đê nằm rạp xuống. Bên xe thẳng Tiến, cái Thùy đang ré lên, hình
như thàng Tiến bỏ hai tay ra để doạ nó. Mấy đứa khác đang mải chèn nhau. Tất cả
đều vui vẻ, vô tư. Chẳng biết mấy chục năm nữa bọn con trai lớp tôi sẽ ra sao.
Có đứa nào phải nghiện rưộu và ngủ trên bàn co quan như bố tôi không...
Phủ
Tầy Hồ đông nghẹt ngưòi. Toàn dân học trò. Những tiấng bún ốc hai bên đưòng
nhao nhao chào mòi. Những mâm hoá vàng rừng rực cháy. Khói hương mù mịt. Bọn bạn
tôi cháp tay xì xụp khấn vái. Không hiểu sao trong tôi trống rỗng. Có ai đó
huých vào vai, vào lung tôi. Trung hỏi tôi: "Lê, khấn điều gì?". Tôi
im lặng. Trung ơi, lẽ ra cậu đừng hỏi như thế. Điều ưóc cùa tôi mong manh, xa
vòi, và quan trọng nhất là dù tôi có cố gắng đến bao nhiêu thì nó cũng chẳng phụ
thuộc gì vào tôi cả.
Đọc thêm tại:
Đọc thêm tại:
