Tròi
vừa nhá nhem tối. Gió kéo lướt thướt qua những vòm lá dã quì xanh thẫm ở bên
đường. Dưỏi ánh đèn cao áp trắng nhạt, mọt vài chiếc lá khô mải chạy đuổi bắt
nhau đã xô vào đôi giày vải jean của cô gái. Em nhấc chân lên để những chiếc lá
khô tiếp tục cuộc chơi chạy về nơi vổ định. Tôi khẽ rùng mình, gài hột nút áo
sát ngay cổ và hỏi:
- Gió mùa đông bắc phải không em?
Cô
gái vuốt ngược mái tóc xoà xoà trước trán 'Vê phía sau lưng và trả lời:
- Ông thấy lạnh không?
- Lạnh.
- Vậy là đù rồi. Bộ ông phải biết tên
ngọn gió đó, ông mối cảm thấy lạnh à?
- Tôi muốn biết đích xác tên của nó; để
khi viết truyện tôi có thể mô tả rõ ràng.
- Truyện cùa ông luôn luôn dở ở điểm
đó.
- Điểm nào?
- Rõ ràng. Ngưồi đọc chẳng còn tìm thấy
gì sau những dòng viết cùa ông.
Tồi
im lặng tìm hiểu ý nghĩa sau những lòi nói của em. Thấy tôi cứ cúi đầu im lặng
bước đi, em bật cưòi nói;
- Ông giận à? Dây, em bát đền cho ông.
Cô
gái móc túi áo gió, đua cho tôi một nhúm hạt. Tôi hỏi:
- Hạt bí rang?
- Không. Rõ ràng là hạt hướng dương.
Ông thấy dó, khi biết sự việc rõ ràng, người ta thuờng được biết thêm là mình sai.
Như vậy chẳng thú vị tí nào.
Đi
loanh quanh một hồi, em dẫn tôi vào con đưòng không có vỉa hè, cỏ mọc tràn ra đến
mép đường. Tôi chi đứng đến cằm em nên mỗi làn nói chuyện, tôi cú phải ngẩng đầu
lên mỏi muốn... gây cổ, Em vừa cấn hạt hướng dương vừa hỏi:
Người
ta nói "có tài là có tật". Vậy ồng có thể bật mí cho em biết ông có tật
gì?
Tôi
bỏ một nhúm hạt huống dương vào miệng, nhai nhuyễn nhừ rồi nuốt luôn đỡ phải cắn
lôi thôi.
Tôi
đâu có tài mà có tật.
- Ông đừng khiêm tốn.- Nếu ông không có
tài, em đã không đi ăn chung với ông.
- May phước! Tôi có tài chút chút nên
cũng có tật chút chút thôi. Khó thấy lắm.
Đọc thêm tại:
Đọc thêm tại:
