Vua
Ngủ hoảng hốt:
- Ấy chết! Ấy chết! Tổ bị hẹp van tím
giữa bẩm sinh. Chạy thế nào được mà chạy.
Bọn
con gái hoi chùn lại. Lần đầu tiên chúng nghe nối tỏi bệnh này. Nhung chỉ mấy
giây, cái Phuơng chính uỷ kiên quyết giữ vững lập trong lòng.
- Có hẹp van tim giòi cũng phải chạy!
Thé
lả số phận nó đuọc định đoạt. Cả bọn giải tán đế ngày mai còn dậy sớm mà giáo dục
gã "sinh viên chậm tiến". Truỏc khi ci bọn ra khỏi cởa, Vua Ngố cồn cổ
vót vát một câu cho bõ tức:
Dung
năm gíò ha mươi sáng hôm sau, bọn con gái mặc quần áo thể thao, chân dận bát, đập
của phòng Vua Ngủ. Vôva mát nhám mắt mỏ thò đầu ra. Thấy máy đúa, Vôva định sập
cửa. Nhưng muộn mất rồi, mưòi bàn tay đã níu chật cánh cửa có vẽ cái đầu lâu
xương chéo ỏ ngoài.
- Thắng đâu? (Thắng là tôn cúng cơm cùa
Vua Ngủ)
- Di rồi! Dí rồi! - Vồva khổ sỏ phân
bua.
- Di đâu?
- Di chạy! Thể thao! Thể dục!
- Bon trt cóc tin! - Cái Phương hét to,
rồi cả bọn hò hết sức binh sinh, đẩy bật cửa lao vào.
Trên
giuờng thấy chăn gối đã xếp gọn gàng. Cái Diệp cúi đầu nhìn vào gầm giường. Nó
suýt nữa bật hắt xì hái vì mùi mẩy cái tất vút lâu ngày.
- Cậu ấy không có ở đây thật!
- Hay là cậu ấy đã tự giác chạy trước rồi?!
-
Oanh
út ít phân vân.
- Chẳng có lẽ... Chẳng có lẽ... - Cái
Phương nhíu mày đa nghi. Rồi như phạt hiện ra điều gì, nó khoát mạnh tay, rất
ra dáng chính uỷ - Theo tỏ!
Cả
bọn rùng rình chạy xuống tầng hai. Chúng nó đến trưỏc một cánh cửa có gắn hai
chữ "Phòng Đọc". Cái Phương rón rén đẩy cửa bước vào.
Trong
phòng tối đen như hũ nút. Nhưng một thú tiếng gì ro ro như tiếng kéo bễ phát ra
từ gốc phòng đã tố giác tất cả.
Vua
Ngủ chưa kịp hiểu điều gì xảy ra thì đã bị lôi xềnh xệch ra đưòng. Ai đó nhét
vào chân nó đôi giày vải. Cơn gió đêm lạnh buốt phả vào mặt nó.
Ký
túc xá của chúng tôi nằm ngay chân núi. Thành phố nhỏ tỏi mức khi lần đầu chúng
báo tin về nhà là học thì một trăm phần trăm phụ huynh đều thú thật chưa
nghe thấy cải địa danh đó bao giò. Buổi sáng, đánh thức chúng là mấy con dê kêu
be be, hệt như ỏ nông thôn. Và khi những cây tử đinh hương trước cổng ký túc xá
nỏ 'hoa tím thì cả bọn con gái ôm nhau khóc. Những bông hoa .tím ấy giống hoa bằng
lăng ỏ nhà quá.
Đọc thêm tại:
Đọc thêm tại:
