Thứ Sáu, 24 tháng 10, 2014

Ông mèo không phải là Tiểu Hổ (Phần 3)

Ồng Mèo ngẩm cái hình truyền thần ông và ngôi nhà đẹp, đê mê xem đến hoa cả mát.
Cái lão Mèo bóng của ông ngồi trên bảng cửa quán bỗng chõ xuống cắt tiếng hỏi:

Ông mèo không phải là Tiểu Hổ (Phần 3)
-           Thằng kia, đem xác ra bán đấy a?
Xà, cái thằng xấc mõm quá. Ông Mèo quát to: Quan tiểu hổ đẩy. Mày canh cửa nhà quan a?
-           Nhà nào? Nhà nào? Có ngửi thấy mùi gì không?
-           Mùi thịt xào, khen khét.
Lão mèo giấy trên bảng cưòi khành khạch:

-           Thính mũi đấy, nhà hàng đương thui mèo, làm thịt mèo đằng bếp.
Rồi lại dưng dưng nói tiếp:
-           Làm thịt nhũng ba con kia xong thì thọ mổ ra
-           Không được láo! Vào bảo quân hầu ra đón tao

Đã bảo sắp đến lượt mày mà. Hôm nay ngàv phiên, đông khách về chén thịt mèo lắm, chọc tiết cả mày nữa là một chục con.
Sao? Sao? Tiểu hổ... tiểu hổ. Đích thị đằng ấy ở trong làng ra, chưa biết ỏ chợ ngưòi ta gọi món thịt mèo là món tiểu hổ cho có vẻ sang, nhà hàng này phát tài sắp mỏ quán mãnh hổ nữa. Đã quảng cáo rằng ăn tiểu hổ được cái ngon, còn thịt mãnh hổ vừa ngon lại vừa được sức khoẻ hơn ông voi. Chúng nó nói phét thế, cũng thịt mèo cả thôi.
Từ nãy mày nói lung tung những gì, tao chưa hiểu.
Lão mèo trên bảng sốt ruột gắt:
Ngu quá. Khôn hồn thì cút ngay, không thì mày chết đến nơi. Kia kìa, lão chù quán đương càm con dao bầu ra cắt tiết mày...
Ông Mèo thoáng thấy ánh con dao sáng loáng, lại ngửi thấy mùi máu tanh tanh. Ông Mèo quẫy đuôi, nhảy một phát lẩn ngay vào chân những ngưòi đi chợ,góc chạn bát, chỗ mọi khi ông Mèo nằm, bây giò đương rộn rã hội nhà chuột. Các chị họ chuột, chuột cổng, chuột nhắt, chuộỉ chù, cả cánh chuột đồng ngoồi bò đìa xa củng vừa đi vìia thò mũi đánh hơi cùng bồ vào. Chốc chốc nổi lên những tiếng reo.

-           Hoan hô láo Mèo chết rồi
-           Hoàn hô láo Mèo bị thui rồi!
Cứ oang oang đinh tai. Bọn chuột đã vác đến mấc lên mấy cái loa phóng thanh ò quán karaokê nhà chuột đương tiệc mừng ông Mèo chết. Không cố Mèo, chuột đã tha được ỏ đâu về vồ khối ỉầ thốc, cố thốc hạt, cỏ thốc cổn cà bổng chưa đập.

Tưng bùng lên, tưng bừng lén. Chổ này một lũ đương ăn cổ nhằn thóc. Chỗ kia, một bọn đúng dựng lên, phất đuôi, nắm chân nhau nhảy đầm. Cụ chuột cống lụ khụ nhảy vổi ả chuột nhát yểu điệu. Vui ghê, vui ghê, cà nhà họ chuột mỏ hội mừng ông Mèo đả chết.
Đương vui thế, ông Mèo lù lù về.
Chú chuột hôm nọ nhanh chân bưóc ra.
-           Kính chào quan tiểu hổ!
-           Thôi, thôi...