- Khuê Việt Trường
Nửa
đêm, khi tôĩ cỏn ngủ, mẹ đả thức dậy ra sau bếp lui cui nhóm lửa. Bà láy nếp, lụa
ra từng hạt sạn cồn sót đem ngâm. Mẹ bắc lẽn bếp lửa nồi đậu phộng luộc cho
chín trưóc. Dậu và nép được ỉàm ra tù bàn tay mẹ trén miếng dát bao dõi nay của
gia dinh. Mẹ biét tổí thích An xổi dậu phộng ngay từ thuò nhò. Cái loại xỏi vừa
béo vìia hùi áy ân vôi dừa bào nhỏ củng muối mé thiệt dfl. Buổi chiêu, mẹ dặn:
"Đế tao làm cho một gối xổi, di lên xe và đem vô đổ mà ăn, chú đừng ãn
hàng quán vừa khổng ngon lại vừa mác”, Tồi cản mẹ: 'Thổi mẹ ơí, ỏ Sài Còn thiéu
gi thú đế An, con mà mang theo thi bạn bé nó cưòỉ cbél. Hay là mẹ cho con it tiền,
con muđn mua thú gì thi mua”. Mẹ nguýt tôi: "Tôi biét mà, cổ ảnh hưỏng nếp
sống khổng biết cha mẹ là gì nữa rồi. Ai mà chả biết hàng vồi quán. Nhưng xổi mẹ
nâu là ngon nhất". Tôi đành phải nói lại: "Thì... mẹ náu in ít củng
được, ai về thành phố mà vác theo một mo cau xôi tổ bố giổng như là chạy lụt".
"Ư.
cô
cứ nói thế, sao không đi luôn cho rồi, về đây làm gì?". Tôi hôn lên má mẹ
một cái: "Thì con nhổ me" Mẹ cảm động mắng yêu: "Đúng là con vói
cái".
Ngó
qua ngó lại, đi lui .đi tới vậy mà mấy ngày Tết cũng đi qua ào ào giống như một
giấc ngụ. Tôi lại chuẩn bị đi xa, mẹ lại ỏ nhà. Thằng Ưt thì cú chạy ra chạy
vào mà Ị}ỏi: "Chị Lan, nghe nói ỏ Sè Goòng có cái sỏ thú nhiều thú lắm phải
không?". Tôi ù cho qua chuyện, chỏ hon một năm tròi tôi cũng chưa hề bén
mâng đến cái nơi nuôi thú đó làm gì, dù đôi làn bạn bè có rủ. Ngày xưa, khi chị
Hai, chị Ba ehưa lấy chồng- cả gia đình năm nguòi vui ĩắm, nhưng giồ đây hai chị
cũng chẳng kịp về dịp Tết đé thăm mẹ, vì quê chồng hai chị ỏ xa lắc xa lo. Ngay
từ 25 Tết, mẹ đã ra đưòng quốc lộ đội nhũng chuyến xe đò xem thủ tôi về chưa,
dù tôi viết thư về báo là đến 27 mỏi về tỏi nhà.
Khu
vưòn nhà tôi từ ngày ba mất ít ngưòi chăm sóc, cỏ lên cao, thàng Ut thì còn nhỏ
quá nên không làm hết cỏ. Những ngày Tết không biết làm gì tồi vẫn thưòng thơ
thẩn quanh vưòn nhìn những chùm hoa mận, hoa bưỏi nỏ trắng - mẹ có trồng dăm gốc
mai ngay lối đi, đến mùa tỉa lá cho nên những cành mai nỏ rồi rụng xuống vàng cả
lối. Mẹ nói: "Con có đi thăm bạn bè gì thì đi". Dù nói thế, nhưng mẹ
chỉ thích tôi ỏ nhà để bà nhìn ngắm và nói chuyện. Tóc mẹ đã bạc từ lúc nào. Những
ngày còn ỏ nhà thưòng bảo tồi kê ghế ngồi trưỏc hiên nhà để nhổ tóc ngứa và những
sợi tóc bạc đang chen. Nhưng giò đây tôi không thể nào nhổ hết những sợi tóc bạc
trên đầu mẹ và dưòng như mẹ cũng quên điều đó.
Hôm
ba mươi Tết, cúng giao thừa xong, mẹ bỗng biểu tôi ngồi trưỏc mẹ cho mẹ ngắm
nhìn, rồi neưòi thỏ dài: "Rồi mày cũng bỏ tao đi thôi". Tôi cưòi:
"Đầu năm con chúc mẹ mạnh khoẻ".
Đọc thêm tại:
Đọc thêm tại:
