Thứ Bảy, 22 tháng 11, 2014

Thóc Và Gà Rừng (Phần 4)

Nhưng khi về nhà bố thầm thì vói hai chị em:
Thóc Và Gà Rừng (Phần 4)

-           Nói thế thôi, chứ hai chai rượu tầm cồ quốc tế này cũng đủ làm bố mệt phò râu rồi...
Tôi nói:
-           Bố cứ yên trí, mai sau chúng con sẽ lo cho bố.

Bố chỉ lên tròi nơi có đám mây xám cuối thu,thỉnh thoảng có từng đàn chim thiên di bay qua, cười:
-           Góm các chị chả bay như những con vịt tròi kia chứ ỏ đó mà nuôi bố...

Con Ưýtxki lém lỉnh:
-           Thế thì bắt chị Sâm banh lấy chồng để ở rể!
Bố so vai pha trò:
-           Ôi có mà chết bố, thằng rể nó vui vui nó cho bố phải đấm thì bố chết.. . Rồi bố chỉ ra cửa ngách sau trổ hôm trước để cho chị em tôi đem xe vào cho tiện:

-           Biết thế nên bố đã làm cửa thoát hiểm trưỏc rồi đấy!
Mỗi khi nói chuyện tương lai của hai cô con gái rượu bố cứ đùa:
Con cố lấy thằng chồng hiền đừng đánh bố vợ nhé con!

Khi tôi bưỏc vào trung học, một lần sau buồi học bọn lốp tồi kéo đến chơi. Sau khi chúng về bổ nói với hai chị em:
Đã đến lúc bô vất vả rồi đây. Nhà mình sẽ như vỏ kịch "Vua Hùng kén rể" cho mà xem.
Tôi vênh mặt:
Bố yên trí, mấy thàng nhái nhép lổp con chẳng đáng xách dép cho con...
Bố lắc đầu:
Ây, con gái bố đừng kiêu hãnh quá, sẽ mệt đấy. Con cứ học giỏi, nghiêm túc thế là bố khỏi phải uống rượu giả rồi.

Đến lớp, thằng Hưng nhăn nhở cuòi vêu răng:
-           Hà ơi! Bố bạn nhận tỏ làm con rồi đấy! Mà từ hôi bé cơ...
Tôi tức lắm nhưng không biết làm sao. Một hôm nó cầm đến một cây đinh lăng con tỏi tặng bố tôi trồng làm cảnh. Vừa trồng nó vừa liến thoắng với bố tôi:

-           Bố ạ, cây đinh lăng này trồng khoảng năm năm nữa sẽ ra củ quý như nhân sâm, bố lấy ngâm rượu bổ phải biết.
Thật là quá thể, tôi thấy bố cưòi gật gù:
-           ừ đúng đấy, đinh lăng làm thuốc tốt lắm.
Tôi nghĩ phải cho thằng răng vêu một đòn hết hỗn:
-           Nhưng phải ngâm cả xương của Hưng mối bổ cơ.

Cậu chàng tái mặt vì lâu nay bộ xương cốt cò ma của hắn vốn nổi tiếng là "tiêu bản sinh vật" ở lớp tôi mà. Từ đó Hưng vêu hết dám chọc tôi nữa.

Đó là tên Thủy Tinh đầu tiên. Dẹp đước một tên ‘yêu tinh" thì mây tên khác ào tỏi. Mấy tên "xóm nhà lá" lười học cừ lợi dụng chuyện hỏi bài, nhò chỉ bài tập mà năn nì đèn nhà tôi. Tròng số đó có tên Hạnh cáo giạ chuyên đến sỗm trước nữa tiếng hối lộ cho con Ưýtxki cà túi ổi và mận. Được chén mận chùa cô em tôi khen "anh Hạnh" rối rít. Có hôm tôi có tình trốn, nhưng "giặc trons nhà" cứ mò cổng cho "nó" vào rồi 'nhiệt tình" eọi tôi ra. Thiệt bực ơi là bực vì mấy tèn giặc con này chỉ âm mưu đem "voi.chín ngà” tỏi eày phiền cho bố tôi thối. Chưa hết, tên Hạnh còn rủ cả mấy Thủy quái lớp "bê bối" (B4) đến "học thêm" cho vui! Biết chuyện bô tỏi chì mỉm cười:

Bạn con muốn phấn đấu thì con phải ơiúp chứ!
Nhưng mấv thằng đó nó lười học lắm. đến đây chi là... chơi thôi. Chúng cú lem lẻm ấy.
Bố thò dài rồi nói: