Chủ Nhật, 9 tháng 11, 2014

Khúc tình xanh (Phần 1)

Nguyên Hương
Khúc tình xanh (Phần 1)

'Dốn, năm tên con trai đứng giữa cửa cùng quay lại nhìn tôi chàm chằm. Lúng túng một chút, tổi tiếp tục xách vaỉy bước tối. Ngưòi ta nói vổi ba má tôi đây là một nhà trọ rất khá, tại sao có những tên bất lịch sự đến thế kia? Ngưòi ta nóị con trai thành phố lịch sự lắm, saô không tên nào tỏ vẻ muốn xách giùm tôi cái valy nặng trĩu?

Nhu đọc đươc ý nghĩ trong đầu tôi, một tên chìa tay ra. Tôi rụt tay lại- Biết ai là ai mà đưa cho họ.
Những tên còn lại cưòi hích hích. Hình nhu cưòi tên vừa bị từ chối chứ không phải cưòi tôi. Tôi làm mặt nghiêm trang:

-           Xin lỗi, cho hỏí đây có phải...
-           Dạ chính nó, thưa cô - Bàn tay vừa chìa ra ngay lập tức khoanh thành một kiểu chào rất cung kính - Đây là nhà trọ Hoa Sen tốt nhất giữa thành phố chật chội này. Và đúng như tên gọi, ai được là khách trọ nơi đây nghĩa là đã được chúng nhận loại khá trỏ lên về mặt đạo đức...

Những tràng cười tắc lại trong cổ. Tôi chẳng còn cách nào khác ỉà đúng lại nghe vì cửa ra vào đá bị chắn ngang.

-           Thưa cô, bà chủ có việc bận nên lệnh cho chúng tôi đón cô và huỏng dẫn mọi điều cần thiết. Trưổc hết xin tự giỏi thiệu tôi là Danh, kia là X, Y, z, H. Chúng tôi là sinh viên trọ tại đây. Do tính tình thật thà dễ thưong nên được bà chủ yêu quý như ngưòi nhà, Mỏ ngoặc đon, tiền trọ không vì vậy mà miễn giảm, đóng ngoặc đơn.

Tiếng cười bật ra khanh khách hỉ hả. Tồi cũng cười.

-           Thưa cô, What is your name? And vvhere are you from?

Xì. Tưởng gì. Tôi nheo mắt nhìn Danh. Ta đây lấy bằng c tiếng Anh từ giữa năm học 12. Và vì quyết về thành phố học nên ta cũng đã qua vi tính. Tóm lại là ta vũ trang khá đày đù trước khi đến đây. Chưa kể nhũng tép tỏi má nhét đầy túi áo và valy đề phòng bùa ngái!

Tôi nhẩm một câu tiếng Anh khá dài và lát léo biến.

Bữa cơm tối tôi không gặp lại Danh và hôm sau, hôm sau nữa cũng vậy. Sau này tôi mỏi biết ngày tôi đến cụng là ngày Danh bán bộ áo quàn tươm tất nhất để trả tiền trọ và đi ỏ "bụi". Thỉnh thoảng, đụng đàu Danh ỏ cổng trường, tôi hỏi:

-           Dạo này ở đâu?
Khi thì Danh trả lòỉ "ỏ nhồ thằng bạn", có khi câu trả lòi tưng tững "chưa biết, có lẽ tối nay phải ngủ vỉa hè quá". Cứ thêm mỗi làn gặp, tôi thấy Danh đen hơn, gầy hơn. Nhưng vẻ lém lỉnh thì không thay đổi.

-           Sao chẳng bao giò thấy Danh đội mũ?

-           Một bậc cao đạo nào đó đã nói "tóc uót nhanh khộ hơn mũ" - Danh trả lòi với vè phỏt đòi rồi bật cưòi, khẽ nói thật nhanh - Tiền mua mũ đủ sống đưọc vài ngày lay lắt, Tiểu Thư ạ!

Đọc thêm tại: