Tôi
bực dọc vì vẫn còn đang bị khu vưòn trống hoác ám ảnh:
- Chả vưòn với tược gì nữa hết, nhà bị
giải toả xong, chúng ta sẽ vào ỏ trong chung cư!
Con
gái tôi mất hứng một cách tôi nghiệp:
- Con... hồng thèm ỏ chung cư đâu! Con
thích vườn, con bé Nhã sẽ trồng cây, trồng hoa nữa...
Tới
phiên tôi cụt hứng, tắt máy vi tính, leo lên giường chong mắt nhìn nóc mùng mà
thầm tiếc những bóng cây rộp mất trong mảnh vưòn. Tính tói tính lui, thôi thì
đành làm lại từ đầu vậy, ngày mai tôi sẽ đi trả nốt số tiền mua mảnh vưòn, sẵn
đó ghé qua chỗ bán cây con mua một ít cây ăn trái trồng xuống, một lát sau lại
có bóng mát...
Tôi
cặm cụi đào lỗ, bỏ những gốc ổi, những gốc xoài, gốc mận con con xuống, lấp đất.
Công việc tưỏng chừng đơn giản và thơ mộng nhưng cũng làm tôi nỉíức mỏi cả sống
lững, mồ hôi mồ kê ròng ròng! Khu vưồn lại không một bóng cây. Không chịu nổi
cái nắng gay gắt, tôi nhắm hưống căn nhà lá của hai bà cháu cô gái chạy một mạch
vào trú nắng và xin cốc nước mưa. Khi đứng sùng sững giữa nhà, tôi mỏi thấy
mình đã đột ngọt đối diện vối một cô bé có gưong mặt trắng trẻo, xinh xắn và đặc
biệt là đôi mắt to rất tinh nghịch, thằng minh đang sửng sốt nhìn tôì. Tôi lúng
túng hỏi:
- Có phải... cô là... cháu cùa bà Tư?
Cổ
bé đang ngồi đọc báo sau chiếc bàn, gật đầu:
- Dạ... Cháu tưỏng... ông về rồi! Vì,
Tôi
hỏi:
- Bà Nội có nhà không?
- Dạ Nội đi ra ngân hàng gỏi sổ tiền
ông đưa lúc nãy. Nhưng... ông cứ việc ngồi chơi.
Đọc thêm tại:
Đọc thêm tại:
