Về
nương náu nhà ngoại từ hơn nửa năm nay. Sau cùng cồ dè dặt bảo:
- Cô mùng là em đã vào được đại học,
ráng vượt qua những khó khàn. À. hay là tranh thủ những lúc rành em đến phụ
giúp cô một tay. công xá hổns*ỉà bao. quý ỏ chỗ san sẻ cho nhau chút nào hay
chút đó. em chịu không?
Vậy
là tôi trở thành ngưòi đi giao hàng. Ngồi lặng một lát, ngắm những nải chuối
xièm còn nguyên vẹn. và những lát chuối đả cán mỏng trải trên màra nhôm sẽ tiếp
tục ế, tôi đứng bật dậy:
- Để em thừ đi một vòng xem sao. giao
môi ỏ quán khône xong thì đi bán... rong vậy.
Bán
rong ngượng chết, em đã quen bao giờ đâu?
Nhưns
cô quên đây là ngày đầu tiên... ức lắm. Em đi nghen cô!
Ra
khỏi ngõ hẻm với cái giỏ bàn và chiếc thùng móp nặng trĩu ở yên sau xe đạp, sự
hăn hải phũt trước gần như hao hụt mất một nửa. Thường người ta bán hàng rong bằng
xe đẩy kèm nhạc xập xình, chi ít cũng có cái chuông lắc leng keng để lưu ý khách
mua. Còn mình thì... Mưa nhẹ hạt. tồi cứ lĩgỗ có cả dàn máy chữ gõ lóc cóc trên
chóp'nôn lá cũ xì giễu cọt. Mải ngầm nghĩ để xe đạp chạy lấn đưòns suýt bị chèn
ncã, sau lòi rủa tục tàn cùa một bà béo trùm kin mũ, áo mưa ngồi chễm chệ ĩrèn
chiếc xe Dream tôi tinh cả người, nẩy sáng kiến mang hàng đến nhà bè bạn nài ép
chúng mua. Lại nghĩ, bạn bè giò này mưòi đứa chín đứa váng nhà. đến các nhà bà
con quen biết mòi- chứ nhất định không thèm nãn ni - họ mua hộ thì may ra!
Sáng; kiến bốc đồng, hết sức ngẫu hứng vậy lại đạt hiệu quả. Sau chừng một giò
đâ "bốc hoi" hết những chai sữa đậu nành, lưng lửng nửa thùng yaourt,
kem chuối, sinh tố bọc. Có điều, tôi chột ngõ ngàng nhận ra tâm trạng mình ủ ê
hơn cà lúc chưa bán được hàng. Hoá ra nhờ vào việc bán hàng rong, chiều nay tôi
mỏi có dịp đi thăm họ hàng sau một thòi gian hồ như quên bảng họ. Gặp, kẻ giận
ngưòi trách. Trách giận đá đành, nhưng tôi không thể cảm thấy bị xúc phạm khi
có ai đó nhác đến hoàn cảnh khồng vui của mình.
Bộ
túng lắm sao cháu phải vất vả như vậy? I Bác Hai buồn rầu ngắm tôi như thể tôi
còn bé bỏng lắm - Lâu nay ba con vẫn chu cáp đều chó?
Đẹp
mặt quá hén! Dì Bảy vừa lác lắc, mỏ nút chai sữa đưa lên mũi ngửi để kiểm tra
chất lượng vừa trề môi Thằng cha giàu sụ, con gái lại phải đi bán hàng rong
hàng rêu, chán thiệt!
Đọc thêm tại:
Đọc thêm tại:
