Từ
đấy cô bé đều đặn đến, đúng giò hệt như một đồng hồ điện tử, chính xác đến độ
nhiều đêm thức khuya vì lý do vổ vẩn hay không vố vẩn nào
- Này, lần sau nhỏ làm ơn đập cửa hoặc
kêu ấy một tiếng trưỏc khi cà phê đóng thành băng được không?
- Hổn? dám đàu. Giấc ngủ là và ne. kê u
là bị trãch là làm mất vàng của anh thí sao?
Nói
vậy mà nghe được? Bán hàng thì phải vui lòng khách đến vừa lòng khách đi chứ!
- Nhưng anh có đi và đến quán của em
đâu?
- Ờ há, nhưng mà...
- Sắp tré giò đi học xin... chào!
Và,
cô biên. Có lần vừa choàng thức, thấy cô bé đặt nhẹ các thu lên bệ cửa sổ, Hắn
bật dậy, nói vui:
- Cám ơn cô bé cà phê!
Cô
nán lại dăm phút:
- Ngừoi ta cố tên đàng hoàng à nghen.
Nhưng mà... thích thi gọi vậy cùng đưọc. Người gì làm biếng chảy thây. Bộ anh
tuỏng mỗi sáng em phủi leo lên leo xuống hai lan vị chi tám tầng lau vui lâm hả?
- Cô nhãn nhó. Hãn làm bộ nhản theo:
- Đó củng là một cách tập thể dục... thẩm
mỹ. Lé ra nhỏ phải trả tác quvền cho sáng kiến của anh mới phải. Vả lại, theo một
tài liệu khoa học đáng tin cậy thì leo càu thang nhiều ngưòi ta càng tăng tuổi
thọ.
Cô
bé mím môi làm thinh, Hãn tưởng cô bí, nhưng rồi tựa một vận động viên bóng
chuyền nhà nghề, cô đập một phát bóng không cách chi hắn đỡ nổi:
- Em không tin một ngưòi vừa thức dậy
chưa đánỉ) răng rửa mặt lại có thể nói ra những điều đúng đắn và hộp... vệ
sinh!
Cồ
lừng lững quay gót vói khoé môi dấp dính nét cưòi. Hãn cũng đành nhăn răng cưòi
trừ.
Dẫu
thế, qua những "phát bóng" tương tự, anh chàng "làm biếng chảy
thây" và "cô bé cà phê" hình như bắt đầu quen nhau. Điều bất ngồ
một hôm cô tỏ ra tin cậy hắn ngoài sức tưỏng tượng, mang đến "trình"
hắn cả một bức thư... tình. Chò Hãn đọc xong, cô hồn nhiên hỏi:
- Theo anh, có nên nhận lòi đi chơi buổi
đầu tiên này không? Lâu nay tụi em mỏi chỉ quen nhau qua Câu Lạc Bộ Làm Quen của
một tờ báo.
Đọc thêm tại:
Đọc thêm tại:
