Thứ Ba, 25 tháng 11, 2014

Kẻ Thích Đùa (Phần 1)

Hồ Thị Lạ
Kẻ Thích Đùa (Phần 1)

Hắn là một kẻ thích đùa. Kỷ niệm đầu của hắn đối vỏi tôi là chuyện thằng Trưòng, lỏp phố học tập dẫn hắn đến nhà tôi mua thuốc. Lần đầu gặp tôi hắn nháy mắt một cái và chìa ra trưóc mặt tôi tò giấy nhỏ có ghi hàng chữ Omtuizodico. Tôi không biết đây là thứ thuốc gì. Nhà thuốc tây của ba má tôi tuyệt nhiên không có thử thuốc này. Tồi đành hỏi hắn đau gì, có thể tôi sẽ bán vài thứ thuốc chữa được bệnh của hắn. Hắn lắc đầu và bảo "khi khác đến". Rồi hắn cười tùm tỉm vỏi Trưòng đưa một ngón tay cái lên ra dấu chiến thắng. Sau đó. cả hai chào thân ái tôi và ra về. Tôi xếp tò giấy nhỏ của hắn làm tư và nhét cẩn thận vào kẽ kệ thuốc. Sau này tôi quên mất.

Hôm khai giảng năm học mỏi vừa vào lóp, tôi đã thấy hắn ngồi chần ngần đầu dãy bàn cuối đối diện với tôi phía bọn húi cua. Cạnh hắn là Trưòng lóp phố. Cả hai nỏ nụ cưòi chào tôi rất tươi. Vói tư cách là lỏp truỏng, tôi hỏi hắn vài câu xã giao. Hắn ăn nói thật có duyên: "Mình dân tỉnh, mỏi lên thành phố năm mưòi hai này. Học cũng tàm tạm. Có gì không phải mong "cán bộ" chiếu cố!". Hắn vừa nói vừa cười, đôi mắt thật là láu lình.

Tình thật mà nói, hắn quá là đẹp trai. Dáng cao thạnh mảnh. Nưốc da trắng hồng. Khuôn mặt trái xoan giống như con gái. Mắt tròn đen, rèm mi dài. Sự xuất hiện của hắn ỏ lỏp, ỏ trường làm cánh nữ chúng tôi ai cũng chú ý. Mấy nhỏ trong lốp hay bàn tán thầm về hắn. Tư thế làm bài, giải bài tập của hắn trên bảng các môn Toán, Lý, Hoá thật là lanh lợi, thông minh. Lớp chứng tôi dần dần phục hắn. Và hắn cũng tỏ ra hết sức khiêm tốn, hay cưòi, không hề to tiếng vổi ai. Tôi cũng thấy lạ là học trò tỉnh lẻ như hắn sao mà "dễ thương" đến vậy. Điều này có lẽ hiếm thấy lắm!


Đùng một cái, mấy nhỏ bạn cùng khối, khác lớp, ở cùng dãy phố vổi tôi bỗng dưng ùa đến nhà tồi, bỗ bã với tôi: "Lớp bà năm nay có chàng tỉnh lẻ chuyển trường đến, trông giống anh chàng nha sĩ quảng cáo kem đánh răng trên tivi quá. Đẹp trai ác chiến! Tụi này bỏ mấy tiếng đồng hồ theo dõi chàng đi học về. Té ra anh chàng ỏ ngoại ô, tận Bình Chánh lận. Hàng ngày, sau các buổi học, anh chàng ngồi trông coi cửa hàng thuốc Nam cho ông nội. Nghe nói ông nội chàng ta đau gì đó phải chữa trị lâu dài ỏ bệnh viện thành phố, nhà neo đơn nên rút anh chàng lên! Ngày mai chủ nhật, tụi tui mang xe đến, hai đứa tui vổi bà phải đến đó để hốt vài thang thuốc Nam mỏi được". Ô hay, chuyện của lỏp, tôi chưa biết gì, mấy nhỏ ỏ lổp khác đã biết cặn kẽ!

Đọc thêm tại: