Thứ Tư, 19 tháng 11, 2014

Chiếc Hôn (Phần 2)

-           Ơn cứu tử này khó quên lám, sao lúc náy cô hổng để tồi du hành xuống Thủy cung, chuyển hộ chẩu xuống đó luôn bây giò đỡ phải mất công nhó ơn. Nói thiệt, đừng tủi nghen, ngoài công ơn sinh thành duỡng dục của cha mẹ, tôi it chịu ơn ai! - Tồi giả bộ rầu rĩ hệt con mèo vừa bị cắt cụt tai. Thư nguýt và lườm, hai động tác rất nhuần nhuyễn, không tinh mát sẽ tưỏng chỉ có một:
Chiếc Hôn (Phần 2)

Bộ cà phê ngưòi ta nêm thêm mõ hay sao mà miệng lưỡi huynh trơn tru quá xá cỡ vậy?
Chia tay. Tôi khấp khỏi buồn thầm, lòng bỗng phất cò gióng trống bỏi nghe em thỏ thẻ:

1 Sáng mai năm giò gặp ngoài Bãi Cát nghen! Ra đó chơi cầu lông rồi em và tụi bạn tập bai cho. Xiií, con trai gì ốm nhom giống-cái que tăm, xuống nưỏc lại hổng thèm nổi.

Khen thầm cô gái có cá tính mạnh, dám thẳng thắn hẹn hò vói người mỏi quèn, nhưng rồi cò chọt rũ, trống bót gióng. Tôi nhăn nhó:

-           Từ ký túc xá ra tới Bãi Cát đâu có gân, vả lại tôi thuộc loại động vật có phả hệ lẫn thuộc tính ua chết nưóc, xin thông cảm.

Em cưòi nhạt, chém đứ.a tưởng mình sắp chết đuối trên can một chiêu lưồm sắc rồi lẫm liệt quay gót.
Đêm hôm ấy có là cục đá mỏi ngủ được. Tinh mơ, nghe ngoài đưòng oang oang tiếng loa đài truyền thanh tôi rón rén ròi giưồng tàng, đánh răng rửa mặt, ngập ngừng khoảng ba mươi giây rồi ra lộ. Thay vì hoặc tản bộ giống bao trẻ già trai gái khác yêu thể dục thể thao, tôi thót lên xe lôi ra Bãi Cát vói quần cộc và cái thun ba lỗ không còn trắng lắm.

Từ ngày ấy tôi đành mang tội bất hiếu, quên lòi mẹ dặn, thoạt tiên hơi e dè rồi mạnh dạn bưóc qua "cái huông truyền thống" dưổi sự dìu dắt của Thư, biết bơi và thích bơi, lại có thêm một mỏ bạn bè mói. Bây giò đoạn đưòng từ ký túc xá ra Bãi Cát hoá ra ngắn, những ông xe lôi khó mà nhận được đồng nào của tôi, bỏi "chàng" đâm ra khoái chạy bộ. Ngoại trừ nhũng hôm tròi mưa hoặc cuối tuần Thu về thăm nhà dưối quê, mỗi sáng chúng tôi gặp nhau ngoài Bãi Cát. Đừng hòng có thêm cái hẹn nào. Thư bảo:

-           Năm nay em thi vô đại học, từ con nhộng học sinh thoát xác thành nưòng bựỏm sinh viên như anh đâu có dễ, đùng có lộn xộn, bộ muốn giữ độc quyền làm sinh viên hả?


Ôi, nghe muốn phổng cả mũi. Sinh viên cũng oai lắm chứ! Bỏi chỉ sinh viên, không là thánh, tôi đâu dám cãi. Vả lại, hình như chỉ giữa chúng tôi luôn có cái barie vồ hình ngáng trỏ, còn lâu mói có được cái ngưòi ta thưòng gọi là Tình yêu tuổi học trò. Cái barie ấy có tên hẳn hoi: Gớm!

Đọc thêm tại: