Nguyên
Hương
Tôi
sinh ra sau chị Hà một năm, vậy là hứng chịu đủ thiệt thòi. Chị được may áo quần
mới, còn tôi phải mặc lại áo quần của chị. Sách học cũng là sách cùa chị năm
trước. May là giày dép nhanh bị đứt chứ không chắc tồi cũng không được mang
giày dép mối.
Ba
má nói nhà nghèo phải tập tính tiết kiệm, mà có giàu cũng nên tập tính tiết kiệm
từ nhỏ để tạo thành thói quen tốt. Tôi không muốn quen thói quen này, lại càng
không thể xem đây là thói quen tốt. Nhất-là dịp Tết, chị Hà được má đưa đi chớ
sắm áo quần, còn tôi luôn là "Chà, cái áo của Hà năm ngoái, mặc có ba ngày
rồi cất giồ còn mói tinh, Thuỷ mặc vừa y". Ba thêm "Dáng Thuỷ mặc áo
này đẹp hơn cả Hà".
Cứ
vậy mà tôi hay tìm cách gây sự với chị Hà. Ăn cơm xong, việc của tôi là quét
nhà, chị Hà là rửa chén. Tôi cố ý bày ra thật nhiêu chén.
- Nhà có bốn ngưòi, dọn làm gì đến sáu
bảy chén hả Thuỷ?
- Đó là chén em đựng chanh để vát nưỏc
rau, đây là chén nước mám em ăn riêng, chén kia cổ ốt em khổng ăn được.
- Sao hôm nọ thấy ãn ổi chấm muối ớt?
Tôi
ú ớ... Rồi tôi làm mật muốn khóc "Ngưòi ta không ăn cay đước mà cũng bắt bẻ".
Từ cái xe lăn của mình, ba ho một tiếng. Cả hai ỉm lặng.
Ngồi
học chung bàn, tôi bày sách vỏ thật nhiều, lấn sang phần bàn cùa chị Hà. Có lần
chị không nối gì, rồi cố khỉ chị cũng lấy sách vỏ ra bày lên trên sách vỏ của
tôi, vẻ như vô tình. Thấy chị cắn bút suy nghỉ bài toán, tồi phòng môi phồng má
lấy vỏ sử vỏ địa ra học ra rả.
- Học thầm đi Thuỷ.
- Em phải đọc lổn mối thuộc bài được.
- Nhưng mày làm tao phân tâm.
- Ngưòi ta học mà cũng bắt bẻ! - Tôi sụt
sịt.
Ba
dừng tay đánh máy, cau mày nhìn tỏi. Má thỏ ra:
- Hai chị em đứa tuổi mặt trăng, đứa tuổi
mặt trời.
Hôm
sau thấy tôi làm toán, chị Hà cũng lấy vỏ Sinh vật ra học như tụng kinh.
- Sao chị không học thầm?
- Học thầm lâu thuộc lắm.
- Sao mấy hôm chị học thầm được?
Ba
quát lên:
- Đứa nào cần viết bài thì ngồi ở bàn,
đứa nào học bài thì đi vào phòng đóng cửa lại mà la hét tuỳ ý.
Đọc thêm tại:
Đọc thêm tại:
