Thứ Năm, 6 tháng 11, 2014

Chuyện của lá và hoa (Phần 2)

Chuyện của lá và hoa (Phần 2)Nó hỏi: "Chị sắp sanh à?". Con bưỏm xám gật đầu: "Vâng", roi mat lồi ra hơn, ươn ưổt: "Tôi sanh xong chắc sẽ chết, các cháu khéo phải đi bụi đòi cả nút!". Cái lá hỏi: "Thế chị định đặt tên cháu là gì?" I "Sâu". Lá "xinh" rùng mình. Nó đã nghe nói nhiêu về sâu. Con bướm xám vội trấn an: "Không, chúng nó bé xíu, lại rất ngoan, ai yêu thương chúng, sai bảo gì, chúng cũng làm!". Nghĩ ngợi một lúc, cái lá gặng hỏi: "Có thật chúng được việc không?". Con bướm xám gật đầu: "Đảm bảo! Miễn cho che chỏ bọn nó!". Rồi mắt nó lồi tướng ra, cái bụng co thắt, hổn hển thỏ. Cái lá "xinh" quay phiến lưng lại, bảo: "Để trứng vào đây đi!". Con bướm xám chỉ đợi có thế, đặt vào đấy một xâu như hạt cườm ươn ướt, cám ơn vội vàng vài câu rồi lảo đảo bay đi... Cái đám trứng ấy ngày càng nặng, thỉnh thoảng lại quẫy vài cú trong đêm làm cái lá mất ngủ. Một sáng kia có chú chim sâu đi gõ tùng nhà "kiểm tra hộ khẩu", nghe đâu tóm được ba - bốn con sâu ỏ trộm... Dừng trưỏc cái lá xinh, chú hỏi: "Có sâu không cháu?", cái lá lắc đầu cưòi nhẹ: "Không!". Chú nhảy lách tách sang cành bên, đầu ngó ngó nghiêng nghiêng, cái lá xinh nhìn đám trúng, thì thầm: "Tao cứu chúng mày, nhỏ sau này lổn lên tao nhò việc gì là phải làm đấy nhé!". Rồi nhìn đám nụ hoa: "Cứ ỏ đấy mà khoe mẽ đi". Đám nụ lớn như thổi, và một đêm, cả vưòn thơm lừng. Đến ngày những con sâu cũng bò ra khỏi trứng, ngoe nguẩy, cấu vào lá, hỏi vênh váo: "Mẹ tôi đâu?". Cái lá bảo: "Cô đã nuôi mấy cháu thay mẹ...”. Chúng nỏ lắc đầu ngoay ngoáy, cắt ngang: "Khỏi cỏ tin đi!. Một đứa kêu: "Tao đối khiếp!" rồi tiện miệng nhấm một miếng lá, nhai nhóp nhép một tí rồi gật gù: "Ăn cũng được!". Cái lá kêu lên hốt hoảng: "Đừng cắn nữa, đau quá, Chính cô đã che chò các cháu lúc còn trong trứng!". Một con sâu con lừ mát: "Che cái gì nào? "rr "Che náng, mua. Giấu gã chim sâu...". Bọn sâu con tự nhiên giãy đành đạch, kêu inh ỏi. "Tròi oi, sao không để nắng, mưa làm chúng tôi cong đi? Sao không để gã chim sâu kết liễu tụi này từ đàu đi, để làm sâu cực thế này, không có mẹ, đói rã họng, được mấy bữa lai phải giam trong kén..." rồi chúng nhâng nháo nhìn cái lá: "Thấy chưa, tại mày cả đấy nhé! Phải phạt mày thôi!". Một con ra lệnh: "Ăn từ rìa ăn vào!". Tất cà tản ra, hối hả. Cái lá kêu to: "Đừng ăn tôi, sang kia ăn hoa mỏi nò kìa, thom lám, non lám!". Bọn sâu cưòi: "Từ từ...” và bắt đầu nhe răng ngoạm từng mảng lá.
Đó là một khung cảnh nhổn nháo chưa từng có. Cái lá non kêu thét. Vài chiếc lá già sọ đến mức nạng luôn xuống đất không kịp trăng trối. Hoa sộ quá không dám toả hương. Trong lịch sử của cây bưởi này chưa bao giò lại có chuyện cả một đàn sâm có mặt cùng lúc trên cây, chúng nghiến răng trèo trẹo, trèo trẹo, vừa. ăn vùa ngo ngqẹ đầu, cái lá "xinh" nằm bất tỉnh trên cành, thân minh nham nhỏ, bẹ teo. Một cây trứng gà đứng cạnh kêu hốt hoảng: "Báo anh chim sấu đi!". Cây yú sữa lao xao: "Vộ ông sắp sạnh, nãy thấy ổng qua vựòn bên lấy rơmrổi!". Gây mít vổn tính nóng, gắt um: "Thì cả vưòn cùiig hét len, đời gì nữa!” và các lá gọi trưóc tiên, giọng ôm Ồm, đến các lá táo giọng nho nhở, lấ chùm ruột giọng kim,' lá xoài sang sảng. Ghũ chim đứng trên đống rơm vưòn bên, đánh tờĩ cả cọng rơm ngang mỏ, kêu lên hốt hoảng: "Thôi chết!” rồi bay về.

Chiếc lá nằm mê man, rách nát. Cũng chính những đứa bé khen nó xinh hôm trưổc, hôm nay đi ngửi hoa, đã kêu óm lên: "Cái lâ này hỏng rồi!" và ngắt xuống. Cả cây bưởi đều thương nhưng cho rằng thôi thế cầng xong, để cái lá sống mà thân tàn ma dại thì cùng khổ. Cả câu chuyện này lẽ ra chẳng ai biết nếu một ngày kia gió không mách lại ràng: con bưóm xám mát lồi qua vưòn bên, khoe um vói bạn bè chuyện cây bưởi đằng kia có cái lá rất thù hoa. Một cái lá nuôi sâu cho đến ngày khôn lớn.

Cây bưởi không thể nào tin. Tất cả đợi con bưốnĩ xám về để hỏi lại thực hư, nhưng từ đó về sau, không ai còn trông thấy nó.