Như
vậy là tôi không còn cố gì để từ chối, thoái thác việc đi mua trâu với ông tôi
nữa
Sáng
sớm hôm sau, đúng như giò giấc đã định, sau khi lèn thật chặt mỗi ngưòi một đĩa
xôi thịt thật đầy, ông cháu tôi đánh xe ngựa lên đưòng. Cổ xe ngựa được ông tôi
thuê hẳn ò chú Tám ích vói giá hữu nghị hai chục ngàn đồng ngày, được trả bằng
nừa ký trà uống lấy thảo. Ngày trựổc ông tôi đã từng đánh xe ngụa trong một
thòi gian dài nên rất có uy trong làng má xa cùa xã. Lẽ ra, ông tôi cưõi ngựa
chỏ tôi đi cho oai, nhưng ông tôi bảo làm nhu vậy ngưòi ta dòm ngó đặt điều,
thôi thì đánh cả xe đi cho nó bình dân! Vói tôi thì sao cũng được. Lên xe, ông tôi
bảo tôi ngồi phía trưốc vói ông. Một tiếng "họ" rõ to. Dây cương kéo
thẳng. Tiếng con ngựa hí vang, và từ từ gõ móng lộp côp trên con đuòng hương lộ
từ làng dẫn ra đưòng cái quan uốn quanh hình cánh cung đày nắng sáng. Quê tôi
là đất kinh xưa cùa các vương triều Chăm Pa cổ kính, vương triều Tây Son lừng lẫy
oai hùng. Do đó, đi xe ngựa .trên đất kinh xưa tôi như lạc vào một thòi lịch sù
xa xưa đầy màu sác huyền thoại và cổ tích.
Con
đường độc đạo từ phía bắc thành Hoàng Đế dẫn lên vùng ThuỢng Truyền Tầy Sdn qua
nhũng đồi dốc đắt đỏ đày bụi tít mù. Ruộng xanh bên dưối nhõng quả đồi kéo dài
tít tắp tận nhũng dãy núi xa.
Cây
hai bên đưòng trồng khá thầng hàng lao xao trong gió. Mái tóc trắng hếu của ông
tôi cũng bồng bềnh bay. Ong tôi vừa đánh xe ngựa vừa giảng giải cho tôi nghe một
số điều về kinh nghiệm chọn trâu. Tôi bật cưòi khi ông tôi nhắc đi nhắc lại câu
ca dao: "Tai lá mít, đít lồng bàn, to chân, săn mặt, đắt tiền cũng
mua!". Dường như ông tôi sộ tôi lỉnh lảng, không chịu thuộc nằm lòng câu
kinh nghiệm truyền đồi ấy!
Mãi
đến gần raưòi pố hơn xe ngựa của ồng cháu tôi mới đến một vùng xóm nói khá trù
phú, đông đúc. Xe dừng lại trước một khuôn viên nhà có vưòn cây rậm rạp, có
mái tam quan lộp ngói âm dương làm cổng ngõ trông thật cổ kính. Tiếng con ngựa
hý vang như muốn báo vổi chù nhà lá có khách từ phương xa vừa mối đến. Một
ngưòi đàn bà trung niên ra mỏ cổng mòi ông cháu tôi vào. Ngôi nhà chữ đinh năm
gian bên trong cũng thật là xưa, cũng mái ngói âm dương rêu phong cũ kỹ. Những
cây cột to, các vỉ rưòng, kèo cứ níu mãi mắt nhìn của tôi. Một ông già trông thật
quá thưỏc, cũng râu tóc bạc phơ trạc tuổi ông tôi từ gian nhà trên bước xuống.
Sau khi hấp háy mắt nhìn, ông già ấy ập vào lòng ồng tôi, bờ vai cùa cả hai
ngưòi rung lên. Thì ra hai ộng già là bạn võ cùa nhau từ thuỏ còn là thanh niên
một thòi vùng vầy. Nghe ông tôi giới thiệu, ông già chù nhà xoa đầu tôi và cái
đầu của ông gật gật như ra vẻ ưng ý một điều gì. Rồi hai ông già dắt nhau ra
chuồng trâu. Tôi lò mở đi theo. Chuồng trâu thật rộng. Cớ cà thảy đến chín mưòi
con trâu, con nào con nấy đều mập to khoẻ khoắn đang lim dim mát nhai lại những
lọn rom khô trong chuồng, ông tôi sà vào tùng con xem tai, xem chân, xem mặt.
Hai ông già cười rõ rảng vói nhau hết sức sảng khoái khi bàn qua, bàn lại với
nhau những điều gì đấy. Và tôi lỉnh ra phía sau vưòn có khá nhiều loại cây đang
mùa trĩu quả.
Đọc thêm tại:
Đọc thêm tại:
