Chủ Nhật, 23 tháng 11, 2014

Thóc Và Gà Rừng (Phần 5)

Chiều hôm sau, mấy tên mặc lười hăm hở tới. Bố ra tiếp chu đáo vui vẻ làm mấy cậu "con rể" sưổng rên, thi nhau tâng bổc "bố vợ" nào là vui tính, nào là tình cảm... Có mấy tên còn đang cặn kẽ hỏi xem "bố" thích rì. rồi quân sư như thánh chỗ này nên trồng cây nào. đặt cái gì. sửa mái hiên ra sao... Cứ y như nhà mình không bằng. Bố chỉ cưòi:
Thóc Và Gà Rừng (Phần 5)

-           Xin cảm ơn các chàng phò mã tưong lai, thôi hôm nay con Sâm banh của bố mắc bận. bổ xin giảng bài giúp các phò mâ quý nhé!

Nghè thế, các cậu "rể hò" ó ra nhưng không dám chối đành phải ngồi vào học. Qua kẽ cửa tôi chứng kiến mấy chàng họ Bùi Kiêm mưu làm... Phò mã bị bó quần cho tơi tả. Mồ hòi vã ra như bầy mèo lưòi bị ném ao. Máy cậu hôm trưóc đầu chải mượt như đi chơi, đến hôm nay bí quá cứ cào tay rồn rộn. Bị bố tôi xoay cho hai bữa, mấy tên sợ khiếp vía... Con bé em tâm hồn ăn uống hết ăn ổi chùa cùa anh Hạnh "ga lăng".

Mấy tên Thùv Tinh trong lớp hết đám "đem rượu" cho bố thì tôi lại dính phái cái đuôi. Đó là hôm tôi đi học thêm về, trồi mưa bất chợt nép tạm mái hiên góc phố. Gã nhìn tôi chằm chằm làm quen rất tinh:

-           Em là Hà phải không, anh biết em từ hồi em lên hát bài...
Gã cho tôi lên mây xanh đến bực mình, tôi buột miệng: Bâv giờ đã là mùa thu rồi, chứ đâu phải mùa hè mà anh còn chơi thả diều... Hán pheo mắt rất ta đây:
Em hơi kiêu đấy, nhưng khồng sao, đó là yếu tố tốt...

Đến nuỏc đó tôi đành lao ra mưa về nhà luôn. Gã cũng còng lưng đạp theo rất bụi đòi kiểu nghệ sĩ. Cho mãi đến khi tôi đành ché vào nhà con Hồng để cất đuôi, gã cưòi vui vẻ:
Em vào nhà bạn em làm gì, bạn em không có nhà đâu. Thôi về nhà đi khồng cảm lạnh đấy. Anh
biết nhà em rồi, tối nay anh điện thoại tổi.

Nói rồi gã lang vào màn mưa cùng tiếng cưòi rất ta đây. Tôi bặm môi tức muốn khóc đi được. Bố ra mở cổng lo lắng:

Sao con về muộn thế?

Tôi không nói chỉ bặm môi nhìn ra đằng sau. Bô cười phá lên như đi guốc vào bụng con gái:
À, thì ra cái đuôi đạp xe quá chậm nên con gái bố mỏi về nhà chậm chứ gì?
Tôi bĩu môi:

Con thèm vào. Hắn cứ bám dai như đỉa ấy làm con phải đi trong mưa đây này.
Bố đưa chiếc khăn cho tôi lau tóc:

Lân sau con cứ mời cậu ấy tỏi nhà xem sao.Tôi phì cưòi, vì với bố, chuyện gì cũng giải quyết đơn giản được.

Đọc thêm tại: