Chủ Nhật, 9 tháng 11, 2014

THẰNG LỘC - EM TÔI (Phần 3)

Mấy nhỏ nhìn cái miếu cây đa giả đò lè lưỡi, bỏi đêm đêm đi học thêm ỏ trường về ngang qua đây, nào có thấy con ma nào đâu. Một nhỏ nói:
THẰNG LỘC - EM TÔI (Phần 3)

-           Thôi đi ông địa, ồng địa nhát ma thì ai mà sợ!
Khi tôi và Lộc rẽ vào cổng nhà thì tôi trách:
-           Té ra Lộc mời ngưòi ta vào miếu à? Dụng ý gì vậy?
Lộc cưòi giả lả:
-           Chọc mấy em chơi chút cho vui ấy mà!

Buổi chiều, vừa học bài xong, ghé mắt qua khe cửa phòng Lộc, tôi thấy nó đang cát cắt, dán dán cái gì. Một cuộn dây cưỏc nằm gần bên tò cạc-tông trắng.

Nó làm diều à? Mùa này nguòi ta đâu cố thả diều? Miếng cạc-tông nó cắt đâu phải hình con diều? Dưòng như hình ngưòi, có đủ đầu, mình, tay, chân, nhưng toàn là xương? Nó đang âm mưu gì đây? Bất chột tồi bổng cưòi rộ, nhung cố không để phát thành tiếng sộ nó hay, thành ra bị sặc. Té ra nó đang làm đồ dùng dạy học giúp cô giáo sinh vật về giải phẫu ngưòi. Tôi tự cốc vào đầu mình một cái để phạt cái tội hay nghi nghi, hoặc hoặc của mình. Nhưng tôi đã cốc oan L tôi rồi! Bỏi cái thứ mà thằng Lộc làm khi chiều khồng ^ phải là đồ dùng dạy học mà là đồ dùng... chọc gái! Thằng Lộc đùa làn này thật là ác hết chỗ nói. Các bạn biết không? Buổi tối, đâu vào khoảng chín giò rưỡi, trưỏc nhà tôi bổng cộ tiếng la hét, tiếng ngưòi chạy thình thịch. Và một bầỵ con gái ùa vào nhà tôi hớt ha, hớt hải:

-           Trời ơi, ma chị ơi! Ma tù trên cây đa nhảy xuống sát bên tụi em, làm tụi em hết hồn, chạy văng cả dép.
Bày con gái đứa nào đứa nấy mặt mày tái le, tái lét, vẫn còn run cầm cập. Chợt hiểu, tôi cười trấn an bọn chúng và bảo:

-           Mấy đứa ngồi chơi nhà chị nhé. Để chị đi lại đằng ấy nhặt giùm dép cho. Và tôi cầm con dao rọc 'sách với cái đèn pỉn đi về phía miếu. Tôi chọt cười khi thấy tấm hình ngưòi cạc-tông trắng được kéo lên vòm đa cao. Phải một lúc khá lâu rọi pin, tôi mối tìm thấy được sợi cưốc điều khiển phát xuất từ rào vưòn nhà tồi nối vói nhánh đa vát ngang qua đưòng. Tôi đưa dao cắt Sổi dây cưỏc. Cái hình ngưòi và mấy chiếc dép được đem về nhà. Bây con gái ngó ra, cưòi rũ rượi, nhận dép vê nhà.

Từ đó, bây con gái đi học thêm buổi tối ngang qua cây đa trước miếu không còn sợ nữa. Còn thằng Lộc em tôi cũng đã bỏ hẳn cái tật nghịch ngộm cố hữu của mình. Bởi ngay tối hôm đó, sau khi bầy con gái ra về, biết mọi chuyện, ba tôi, không kìm được, đã giáng cho nó mấy cái tát nên thân. Riêng tôi, tôi nên nói vối thằng Lộc em tôi điều gì nhỉ? Có lẽ tôi sẽ nói: "Cái kiểu chọc gái của mày tao chưa tùng thấy trên đời!”.