Đoàn
Thương Hải
Một
ngày đẹp trời, nhưng lòng tôi đầy rối rắm.
Buổi
chiều từ Cổ quan về, vừa bưỏc vào nhà, tôi đã phát hiện ngay một phong thư được
để ngay ngắn trên bàn làm việc của tôi. Tôi hồi hộp dùng kéo cắt một mép bên của
thư và rút ra một tò giấy gấp hai. Ngưòi viết thư là một nhà văn, nhà báo, chủ
biên một tò tạp chí văn học mà tồi là cộng tác viên. Anh sống và làm việc ỏ
Thành phố Hồ Chí Minh, còn tôi thì ỏ Huế. Anh thông báo cho tôi biết truyện ngắn
mỏi nhất của tôi gửi đăng báo, anh đã đọc rất kỹ và rất tiếc không thể sử dụng
được vì "cái kết thúc quá buồn thảm". Đúng vậy trong truyện, tôi đã
"cho" nhân vật chính là "cô bé ngồi xe lăn" chết đi vì quá
buồn chán, tủi thân và thất vọng. Thật ra tôi nghĩ Gái chết của "cô bé ngồi
xe lăn" là không thể tránh khỏi, vấn đề là của thòi gian, trước sau gì rồi
cô bé bất hạnh cũng phải chết thôi, nếu không chết tức thì thì em sẽ chết từ từ,
chết chậm rãi hoặc trái tim em vẫn đập nhưng cuộc sống của em đã lạnh giá tù
cái hôm tai nạn giao thông đã cắt lìa đôi chân chạy nhảv hồn nhiên của em. Nếu
tồi để cho cở bé tiếp tục sống thì chỉ tội nghiệp cho em mà thôi.
Nhưng...
Đúng
vậy nhà văn chủ biên của Tạp chí khồng đồng tình vói tôi. Trong thư, anh viết:
"Hãy mở ra cho nhân vật một cánh cửa, hây để cho nhân vật nhìn thấy một
khung tròi du rất nhỏ. Có như vậy bạn đọc mỏi ưa thích". Anh nhắc tôi nhó
lại rằng nhà văn viết là viết cho mọi ngưòi, viết cho bạn đọc, đối tượng của
tác phẩm là bạn đọc. Nhà văn hoàn toàn tự chủ, nhà văn không hề nhượng bộ bạn đọc,
nhưng nhà văn phải phục vụ bạn đọc để đuộc bạn đọc tin cậy và ủng hộ. Thê là
"anh đề nghị" tôi suy nghĩ lại về kết thúc của truyện.
Thật
tình mà nói, ý kiến của anh chẳng khác gì ý kiến của tôi, trước khi bắt tay vào
truyện. Tôi không quên cái cảm giác bồi hôi xót xa của tồi sau khi truyện đá được
gửi đi. Hon một lần tôi tự trách mình sao lại để cho cô bé bất hạnh phải chết,
sao không đế cho em tìm thấy chút ánh sáng kỳ diệu của cuộc đòi.
Buổi
xế chiều hôm sau...
Tỏi
đem lá thư đến quán cà phê quen thuộc trong Thành nội, ngồi đọc lại vỏi tâm trạng
day dút chưa thôi. Trong tư thế trầm tư trước ly cà phê nhỏ giọt và không sẵn
lòng gặp gỡ bát cú một ngưòi bạn nào, không ngò tỏi lại gặp cô bé nhân vật
chính trong truyện của tôi. Đúng vậy, rõ ràng tôi trông thấy một cô bé ngồi xe
lăn được đẩy bỏi một ngưòi con gái tóc thề, có lẽ là chị của em. Hai chị em
cưòi nói vui vẻ. Lúc ấy, tròi đã nhá nhem, cả không gian chìm trong một màu tím
mà tôi tin rằng không một hoạ sĩ nào nắm bắt được.
Đọc thêm tại:
Đọc thêm tại:
