Bửu
Khánh Hồ
Nhà
tôi thì nheo nhóc vối cả đàn con, còn bác Hai tôi lại không con nên xin tôi về
nuôi và lo việc
học.
Đang
ngây ngất cùng nhóm bạn bè trên con sóng "du học tự túc", tôi lại có
đủ các điều kiện để chò nộp đơn xin duyệt, tôi hào hứng cứ như sống trong mơ!
Bây
giờ là thời đại "bùng nổ kỹ thuật”, ai lại không thích du học ỏ một cưòng
quốc về khoa học chứ? Tôi thao thao bất tuyệt về triển vọng của ngày thành đạt
và thông qua ý kiến của ba. Tất nhiên ba tôi mừng rõ và đồng ý ngay.
Nhưng
chủ yếu là tôi phải xin được sự "tài trở" của bác Hai tôi kia! Tôi biết
xin đi choi chưa chắc ai chiều, còn đây đi học hẳn cũng dễ thôi. Hơn nũa, ba là
ngưòi đã "nặn" ra tôi mà còn mỏ "cửa ải", thì lẽ nào bác
Hai tồi là một "típ ngưòi" rất tiến bộ mà lại không... "chuẩn
y"?
Nghe
tới giãi bày xong, bác cười, khen:
- Ừ! Con (các anh em khác của tôi bác vẫn
gọi là cháu) có chí học là giỏi lắm. Bác cũng sẵn .tiền đây...
Tôi
mùng rõ và đáp lại rất kính trọng với bác, với một nhà nho:
- Dạ thưa, con rất cảm ơn bác...
Chợt
bác tôi ngắt lòi và nhìn tôi bằng thứ ánh mắt hết sức đăm chiêu:
- Bác phải lấy vọ đến hai lần mà vẫn
không có một mụn con! Bấy nay, mang con về như được một cái hạt duy nhất để có
ngưòi hủ hỉ và lo chuyện hậu sự lúc tuổi xế chiều. Sao bây giò con lại muốn đi
học xa... xa bác quá vậy? Không còn cách nữa chăng? Nè! con nghĩ coi, .nếu
trong tay con chỉ có một hạt thì con gieo ngay trên mảnh đất nhà, hay là con sẽ
gieo hạt đó ỏ tận đâu đâu?
Chuyện
xảy ra đã lâu lắm rồi, nhưng tôi vẫn thưòng hối lỗi trưóc di ảnh của bác Hai.
Nhìn sâu vào ánh mắt của ngưòi đã khuất, tôi chợt hiểu ràng, đằng sau bóng
hoàng hôn, mặt tròi vẫn tiếp tục mọc lên ở phía bên kia...
