Thứ Năm, 20 tháng 11, 2014

Chiếc Hôn (Phần 3)

Thư luôn nhắc Gấm vói giọng hết sức âu yếm, đôi khi kèm ánh mắt xa xôi khiến trí tưởng tượng của tôi hoạt động hết công suất vẫn bất lực. Đại để qua sự mô tả của em thì, Gấm là một "trang nam nhi" không thuộc loại nhẹ, nặng tổi tám mươi ký, nhan sắc khỏi chê, mưỏt mượt y gấm y nhung vậy, chẳng ăn uống nhiêu, một tháng chỉ xơi so sơ một lân hết vèo mưòi ký thịt vịt, có thể cõng cà bốn đứa trẻ mưòi tuổi trên lưng vẫn nhẹ nhàng "khiêu vũ" khắp trong nhà ngoài ngõ. Hôm nào bận học thi học kỳ hay ấm đầu nóng lạnh gì đó không thể về quê, em mất ăn mất ngủ vì nhổ. Dù nửa tin nửa ngờ, có lần tôi đổ quạu:
Chiếc Hôn (Phần 3)

Gã công tử miệt vuồn của em nặng gần cả tạ, chỉ là đồ bị thịt, đồ đô vật... Đẹp đẽ nổi gì?
-           Đẹp chớ, nhứt là so vổi các vòng đo cõ que tăm của huynh. Những võ sĩ Sumô nặng hàng tạ của Nhựt Bổn thuộc đẳng cấp được xã hội kính nể, và phái đẹp ái mộ, huynh hổng biết sao? Lại nữa, em đọc thấy đâu đó ngưòi ta viết khi yêu trái bồ hòn cũng ngọt huống hồ...

Chiều nay là chiều đẹp nhất trong năm, cả náng lẫn gió đều thơm ngon muốn cán, Thư chịu cho cái hẹn đi chợ hoa trưỏc khi tôi về Đồng Tháp, và em về quê ăn Tết. Ngoài dự đoán của tôi, vẻ mặt Thư đầy những "dự báo thòi tiết" xấu. Len lỏi giữa các dãy hoa đua nhau toả hương sắc, tôi hỏi lần thứ một trăm lẻ một.

-           Sao vậy? Cái bánh bao thiu trông còn đẹp hơn nhan sắc...
-           Biết hông? Em vừa ra bến xe gòi "tối hậu tho” v'ẽ nhà. Nếu "gà" Gấm sang tận cái châu lục Kanguru xa tít mù kia em sẽ hổng thèm về, đi... bụi luôn.

Lại Gấm! Co khổ! Có bàn tay phải gió nào vụt nựng tim tôi nhoi nhói. Hai giọt trong vát lặng lẽ ứa lăn trên má Thư.

-           Gả là sao?
-           Sính lễ tỏi bốn ngàn đôla chỏ ít chi. Người ta
đang nóng lòng còn huynh thì... mỏi nghe nhác tỏi Gấm mật đá tối sầm sầm thấy ghét!

Tôi thở dài vì khồng thể thỏ ngán, gầm gừ:

-           À thì ra chiều nay tôi vinh hạnh được sánh vai với một kẻ... thất tình.

Đọc thêm tại: