Hôm
thầy Hào ra đề cho cả lóp làm: "Em dự định chọn nghề gì trong tương lai?
Em hãy giải thích lý do". Bài của tôi trồ nên lạc lõng giữa những kỹ sư,
bác sĩ, thầy giáo tương lai. Tôi viết: "Ẹm sẽ chọn nghề diễn viên xiếc. Bởi
vì em nhận thẩy ràng chính cái nghề này giúp cho bao ngưòi được thư giãn thần
kinh sau những giò phút lao động mệt nhọc. Lý do đơn giản nữa là không phải ai
cũng làm xiếc được". Những bài làm của lổp được thầy Hào bỏ vào một chiếc
phong bì to, dùng băng keo dán kín lại. Thầy nói vối chúng tồi: "Bài này
thầy sẽ không cho điểm các em, mà để các em tự cho mình điểm. Bốn năm sau, các
em sẽ đưọc trả lại bài văn này, sau khi các em đí tốt nghiệp đại học, hoặc đá
chọn đúng hay không đúng nghề mà cốc em đã chọn ngay từ hôm nay".
Khồng
khí của những ngày cuổi năm rất bận rộn. Chúng tôi sửa soạn ròi khỏi mái trưòng
đă gán bổ bao năm. Nhưng rõ ràng là tiết học của thầy Hào đã gâyl ấn tượng mạnh
đến tất cả chúng tôi. Nhỏ Hằng là bạn rất thân vổi tôi, tan học nó rù tôi ra quán
chè dưỏi gốc keo đãi tôi một ly. Nó hỏi: "Bồ chọn nghề gì đó Hạnh?".
Tôi hỏi lại nó: " Vậy Hằng chọn nghề gì?". Hằng nói: "Mình thích
làm bác sĩ, mà bác sĩ giải phẫu thẩm mỹ cơ. Nghề này dễ có tiền hơn bác sĩ mổ,
vừa ghê lại vừa ít tiền". Tôi không biết bài làm nộp cho thầy Hào nhỏ Hàng
có viết những suy nghĩ như nó đá nói vỏi tôi vào đó không? Tính nhỏ Hằng thực dụng
thì cả lốp ai cũng biết, nó lại là con nhà giàu, nhà nó có tiệm đồng hồ lón
trên đưòng Thống Nhất, nó mà học ngành y thì cũng không có gì trỏ ngại. - Còn
mình thì... làm xiếc!
Đôi
mắt nhỏ Hàng mỏ to lên nhìn tôi như nhìn một con quái vật thòi tiền sử vừa lạc
vào thành phố. Nó làm rơi chiếc muỗng đang cầm trên tay:
- Làm gì có đại học xiếc!
- Ờ há!
Đến
phiên tôi giật mình, có ai thi vào đại học xiếc bao giờ đâu?
Về
nhà, lục lại hết các tò báo đăng chỉ tiêu tuyển sinh của các trường đại học,
tôi cũng không thây trường nào tuyển sinh viên học xiếc. Nhung tôi đá lỡ mê cái
nghề này rồi, làm sao bây giờ?
đến
sấn trường tôi biểu diễn. Hôm ấy gần như tất cả học sinh trong trường đều đến
xem. Đây là một đoàn xiếc nghèo, mọi vật dụng của đoàn đều cũ kỹ và đơn giản
làm sao. Đoàn có một thằng bé trạc tuổi tôi, mái tóc nó xoăn tít lại, không hiểu
đó là do uốn hay là mái tóc tự nhiên. Tiết mục của nó là đi trên dây. Tôi cũng
đã từng xem tiết mục đi dây, nhưng phần lổn là ở trên phim ảnh, ngưòi ta đi dây
công phu hơn nhiều. Cái cảnh diễn viên xiếc giăng dây qua hai toà nhà chọc tròi
đã làm cho biết bao nhiêu ngưòi kinh ngạc và khâm phục.
Đọc thêm tại:
Đọc thêm tại:
