Chủ Nhật, 16 tháng 11, 2014

Chưa biết vẫy tay (Phần 4)

Bấy giờ con Huệ mỏi bỏ cái áo búp bê xuống, nhưng nó vẫn không nhìn tồi mà lại nhìn cái bóng đèn!
Ệ.
Chưa biết vẫy tay (Phần 4)

Bốn giờ sáng, ba tôi đã vực tôi dậy. Hình như chưa bao giò thức dậy sỏm như vậy nên con mắt tôi nó cứ nhắm tít, không tài nào mỏ ra được. Má rửa mặt và sửa soạn quần áo cho tôi. Trons lúc mắt nhắm mắt mỏ ngồi gục gặc gặm khúc bánh mì. tôi nghe loáng thoáng lòi căn dặn trànơ giang của má. Thú thiệt tôi chẳng nơhe được gì, ngoài việc thấy rõ bộ mặt lo âu thái quá của bà... Rồi tronơ lúc anh chị em vẫn còn sạy ngủ, ba và tôi bước lên chiếc xe lôi để ra bến xe đò, cuôc ra đi chỉ có môt nsưòi đưa tiễn duy nhất là má tôi. Khi xe tôi vừa chạy, bà còn kêu dừng lại để móc túi đưa cho tôi chai dầu Nhị Thiên Đường thứ hai!

Ngồi trên chiếc xe đò, tôi thích thú vì thấy ai cũng kêu ba tôi bằng "thày" và cung kính nhất mực, kể cả bác tài xế! Nhưns tôi buồn hơn khi ngó quang cảnh bến xe khuya khoát, vắng vẻ. Trong lòng tồi dâng lên một nỗi buồn bẩt chợt, không biết bao lâu nữa tồi mỏi quay lại khu phố chợ thân thuộc nãy. ồ đây có ngồi trường tôi học, có cản nhà nơi tôi sinh ra, có ngôi chợ ồn ào và lặng lẽ, có một dòng kênh nơi đả thường xuyên trỏ thành bải chiến trường vổi những cây trâm vừa là vũ khí vừa là lương thực của lũ con nít chúng tôi...

Đang buồn bã, chột tôi nghe tiếng "póc" đanh gọn và một bên má tồi đau nhói. Dó là thông điệp của thằng Bình địa, nghĩa là nó vừa có mặt quanh đây. Tỏi thò đầu ra ngoài cửa sồ xe đò, ngay bên ngoài, Binh địa và con Huệ đang đứng ngưỏc cổ lên ngó tôi. Bình địa cưòi toe toét, cái hàm' răng vẫn tím đen giống máy bà già miền Bắc, chứng tỏ đêm qua nó không đánh rãng trưỏc khi đi ngủ. Con Huệ đang cố gắng nhón chân để đưa cho tôi một món gì. Tôi thò tay xuống và nhận ra mình đang cầm cái hộp quẹt đụng con dế than "gộc" mà Huệ bắt được tối hôm qua. Thấy con Huệ có "quà" tặng cho tôi, Bình địa lúng túng và sau một giây suy nghĩ, nó bèn "chữa cháy" bằng cách nhón gót đưa tôi cái ống thụt. Đó là gia tài duy nhất của Bình địa...

Dúng lúc ấy chiếc xe đò nổ máy.