Nguyễn
Can Mộng
Còn
nhớ như in, buổi sáng cuối cùng khi tôi gia đình lên thành phố trọ học, dì út
nhìn tôi đăm đăm và cưòi thật hồn nhiên. Đến khi tôi đeo xách ra ngô thì dì út
lại cất tiếng hát. Tiếng hát của dì treo vòng cung qua ngôi tháp Chàm cổ kính
rêu phong. Bên kia ngôi cồ tháp là khu nghĩa địa, ỏ đó có ngôi mộ người tình của
dì năm dì lên mười chín?
Chuyện
dì út có ngưòi tình cả gia đình, dòng họ tôi không một ai hay biết. L)ả cái xóm
Bắc Thuận của tôi cũng vậy. Mọi ngưòi chỉ đoán định sự vỉệc qua lòi hát bi
thương của dì khi dì đi lang thang vào nhũng buổi chiều nhập nhoạng ỏ khu nghíạ
địa một mình. Năm học lóp mưồi, có một lần tôi đã cất công theo dõi dì khi dì từ
nhà ra khu nghĩa địa vói một bó nhang và cái hộp quẹt trên tay. Tôi nép mình vàọ
những bụi rậm chạy dọc theo con đưòng đất đỏ ngoằn ngoèo và kín đáo quan sát
dì. Tôi tưởng dì út của tôi sẽ ngồi truớc một nấm mộ nào đó khấn vái thật lâu để
trút nỗi niềm tâm sự vói ngưòi tình đâ khuất, nhưng không phải như vậy. Bó
nhang cháy đỏ trên tay dì được dì chia đều cho mỗi ngôi mộ một cây. Và hát. Vẫn
bài hát khi dì bát đàu bị bệnh tâm thần, bài hát tình buồn mà tôi đã nghe có
gàn mười năm nay khi tôi vừa lên bảy, Đúng vào lức chiều sắp tắt, cũng là lúc
mà những cây nhang đâ lụi tàn, thì dì thất thểu ra về. Từ cái hôm theo dõi ấy
tôi đã nhận ra ràng chuyện dì út có người tình có lẽ là chuyện không hề có. Một
sội dây thần kỉnh nào đó trong đầu dì đã bị chạm, và thế là dì trỏ thành người
điên tình hoang tưởng, thế thôi! Cả nhà tôi và nhiều ngưòi khác cũng đòng ý vói
tôí như vậy.
Năm
nay dì út sắp ba mươi rồi. Cái năm dì út mối bắt đàu bị bệnh, má tôi, cậu tôi,
ngoại tôi đưa dì đi khắp các thày, các chùa để chữa trị. Người ta nói cô gái
mưòi chín xinh đẹp là dì đã bị thần núi Long Cốt chọn làm vơ rồi! Chữa mãi
không khỏi, má tôi đưa dì đi nhà thường tâm thần, nhưng cứ ỏ một thòi gian dì lại
tìm cách trốn về. Dì tôi là một Dgưòi điên không hề phá phách, chỉ hát và đi
lang thang ỏ khu nghĩa địa và quanh vươn nhà. Cả nhà tôi không còn con đường
não khác hơn là để dì ỏ nhà, chịu khó chăm sóc, và nhận thuốc từ bệnh viện về
chữa trị cho dì. Nhưng bệnh của dì, có gần mưòi năm rồi cũng cứ như vậy, chẳng
tăng nặng cũng chẳng hề thuyên giảm chút nào. Thôi thì đành chịu vậy chứ biết
làm sao!
Rồi
một hôm dì bỗng cưòi rạng rỡ hẳn lên khi từ góc vườn sát bò sông phía sau nhà
dì chạy hộc tốc vào phòng khách thông báo vối mọi ngưòi một tin vui: nsưòi tình
cùa dì đã chịu về nhà ỏ vói dì rồi! Mọi người hết sức ngạc nhiên chẳng hiểu điều
gì đã xảy đến vỏi dì. Và dì đã dẫn mọi ngưòi ra góc vưòn phía sau. Cả nhà thót
tim trưóc một ngôi mộ to nàm sát gốc can bên cạnh các tảng đá kê làm tam cấp
buóc xuống bò sông, noi mà cả nhà thưòng ra ngồi giặt quần áo. Ban đầu cả nhà
chúng tôi không biết tại sao lại có ngôi mộ như vậy, nhưng khi đến gàn thì mổi
vỡ lẽ. Té ra trận mưa mát mẻ đêm qua đá làm cho hàng vạn con mối hứng tình xây
tổ uyên ương cho chúng để tiếp tục công việc truyền nối dòng họ! Chỉ một đêm
thôi mà những sinh vật li ti đã đắp nên một quả núi khổng lồ! Sức làm việc của
những con mối có lẽ còn hơn cả súc ngưòi. Dì út lại thắp nhang trưóc ngôi mộ mỏi.
Và hát. Và cưòi. vẫn bài hát muôn thuỏ như ngày nào. Nhưns nụ cưòi thì khác hon,
tươi hơn. Từ đó dì không còn lang thang ra khu nghĩa địa trong các buổi chiều
nhập nhoạng nữa, mà cứ ỏ .mãi suốt ngày trong vưòn. Và rồi không biết dì kiếm ỏ
đâu ra những cây hoa bươm bưỏm vói đầy đủ các màu sắc tím, xanh, vàng, đỏ đem
trồng ỏ dưới chân ngôi mộ mói.
Đọc thêm tại:
Đọc thêm tại:
