Thứ Ba, 11 tháng 11, 2014

Vô Danh (Phần 1)

Nguyên Hương

Thỉnh thoảng, hoặc ba mẹ, hoặc anh chị em tôi mang theo hoa, nhang và cùi ra thăm ngoại. Lần nào mẹ cũng cẩn thận lựa tdàn củi khô và cháy đượm.
Chúng tôi tháp nhang, nhổ cỏ và đốt lửa. Mùa mưa, cỏ mọc rất nhanh, chỉ vài ngày là lỏp cỏ sau đã thay lổp cỏ trưốc nhú lên xanh rì rL Có khi, chẳng biết từ đâu, một đám gai mắc cỡ lù lù đè bẹp khóm lan trồng bên chân mộ.
Vô Danh (Phần 1)

Chĩêu nay tôi xuống thăm ngoại, một mình. Đôi khi tồi vẫn vậy, bỗng nhiên thích một mình. Ba mẹ mà biết tôi xuống nghĩã trang một mình thì hẳn là lo lám. Noi đó, ngoài những linh hồn nương náu, còn cỏ nhũng đứa bé chãn bò nghịch ngộm và có khi phá phách. Nhưng đáng ngại nhất là một ngưòỉ đàn ồng có mỏ tóc quãn queo rủ ngang vai, thưòng tho thẩn luồn lách giữa những ngôi mộ nhấp nhô và giương đôi mắt trắng dã lục lọi những tấm bia. Ông ta tìm gì ở những phiến đá lạnh lẽo ấy?
Khi đang ngồi vối ngoại mà bắt gặp mái tóc bù xù của ông ta nhô ra sau một tấm bia gàn đó thì thế nào tôi cũng thúc ba mẹ đòi về. Mẹ nói chác kiếp trưốc ông ta đã làm gì đó. Mỗi khi nghe mẹ lặp lại câu nói này, tôi bâng quơ nghĩ về kiếp sau của mình. Có một lần tôi thổ lộ ý nghĩ này với ba, ba cưòi xoà "kiếp sau của con là con cái của con".

-           Ba có hài lòng về... kiếp sau của ba không? - Tôi ấp úng và tò mò hỏi.
Ba vuốt tóc tôi, và mỉm cưòi không nói.
Khi tôi thích một mình thì tôi quên hết những điều mình hay sộ - sợ nắng, sọ mưa, sộ ma... Tôi đặt giỏ xuống lấy ra một cái khăn lau khuôn mặt ngoại hiền hậu sau tấm kính trong suốt. Ngoại đang cưồi. Ngoại luôn cưòi như vậy. Tôi nhám mắt lại nhỏ đến nhũng câu chuyện cồ tích ngày nào trong vòng tay ngoại, vộng tay gầy nhưng luôn đù chổ cho anh chị em tôi, có khi là cả ba mẹ nữa. Ngày ngoại mất, lần đầu tôi thấy ba khóc...

Nghĩa trang thưòng hiu quạnh, chiều thu trông càng hiu quạnh hon. Những tấm bia phù và lau lách cũng vàng vọt nghiêng ngả. Vài ngưòi lặng lẽ thắp nhang, khói lăng đãng bay lên.

Tôi nhìn về phía bóng đen lom khom, đợi nghe một tràng cưòi. Có một lần tồi đã nghe ngưòi đàn ông có đôi mắt trắng dã cưòi, tiếng cưòi khuấy động lau lách và làm khiếp đảm ngưòi sống. Nhưng không phải, đó là một ngưòi đàn ông ăn mặc chỉnh tề, một cái mũ phỏt bên tay trái và tay kia là bp hoa hồng, đỏ thắm nổi bật giữa nắng chiều hiu hiu.

Đọc thêm tại: