Mường
Mán
Đà
Lạt năm ngày mới quay về, cái trước tiên đập vào mắt Hãn trưỏc khi leo lên tầng
bốn đến trưỏc cửa phòng - nổi làm việc, cũng là nơi ở của mình, là năm tách cà
phê đen sắp ngay ngắn trên bệ cửa sổ. Suýt đổ quạu nhưng rồi hắn lắc đầu mỉm cười.
Sáng
hôm sau, đúng sáu giò như thường lệ, cô bé mang cà phê đến. Hãn giả vò nghiêm
giọng:
- Bộ nhỏ không thấy phòng anh khoá cửa
phía ngoài, đi công tác xa hay sao mà bê cà phê đến cho... ma nó uống đều đặn vậy?
Nhấc
cái phin tách cà phê mỏi, cộng năm tách cũ đặt lên khay, cô đỏng đảnh nói:
- Đi sao không báo trưổc, ai mà biết!
Đãng trí hay làm biếng cũng vừa thôi, chỉ cần nhấc máy điện thoại... - Ngúng
nguẩy đôi bím tóc, thoáng chốc cô khuất dạng, tiếng dép xuống cầu thang hình
như nặng hơn thường ngày.
Chỉ
cần nhấc điện thoại! Cô bé bao giò cũng có lý dù đôi khi có lý đến... trêu
ngươi.
Ngày
mói vê nhận việc, chiếu cố hoàn cành độc thân, lại tứ cố vồ thân, co quan ưu
tiên giải quyết cho Hán căn phòng hai mươi bốn thưóc vuông ở tầng lầu cao nhất
I noi ít ai lui tói trù những lúc càn quan hệ cổng việc với điều kiện không được
biến chổ làm việc thành nơi ở công khai, không tiếp khách phụ nữ ban đêm, không
đàn đúm nhậu nhẹt, và không nấu nưđng linh tinh. Hãn tuân thù điều một dể dàng
trong giò làm việc, từ quằn áo đến các vật dụng vặt vãnh cẫn thiết cho sinh hoạt
cá nhân đều "hô biến” ngay vào các hộc bàn, ngăn tủ. Diêu hai và ba thoạt
tiên cảm tháy hơi khó nhưng rồi cũng khắc phục được. Riêng điều cuối cùng liên
quan đến vấn đề ẩm thực có kẹt chút xíu. Siêng thì xuống phố ãn cơm bụi, ngược
lại chỉ càn một cú phôn cơm hộp sẽ "bay" đến tận noi. Còn ẩm? Tuy
nhiên cà phê, hắn không có thói quen mỗi sáng ra quán như thiên hạ phần đông,
chỉ thích nấu nước sôi rồi pha một tách cà phê phin và bình trà ngồi thưỏng thức
tại chỗ. Thế là vào một ngày không còn nhỏ đẹp hay xấu tròi, cách cổng co quan
chừng trăm thưổc nhận đưộc cú phôn đặt hàng, cung cấp cà phê cộng bình trà vào
lúc sáu giò mỗi sáng.
Đọc thêm tại:
Đọc thêm tại:
