Lần
ấy, về nhà tôi méc, Lộc bị má la một trận nên thân, còn ba thì cưòi cưòi nhưng
nghiêm nghị: "Lộc à, con học giỏi, thông minh, nhưng hay đùa. Con nên biết
có những chuyện đùa tuy vô tình nhưng rất có hại cho ngưòi khác. Nếu chị con là
một cô gái bị bệnh tim chẳng hạn, thì con biết hậu quả sẽ ra sao không? Lần sau
đừng đùa như vậy nữa!";
Đúng
là lần sau, Lộc không còn đùa như vậy nữa, mà là dịu dàng hơn.
Làn
ấy không phải là những con chuột đỏ hỏn mà là một mùi hương. Chắc các bạn biết
rồi đấy, con gái ai mà không thích mùi nưỏc hoa. Nhưng đang còn ỏ tuổi đi học
thì xài nước hoa mà làm gì! Bỏi vậy, nên hôm sinh nhật nhỏ bạn, tôi không hề lạm
dụng nước hoa. Tôi quan niệm nưóc hoa chỉ nên dành cho phụ nữ đã có gia đình hoặc
đã có nghề, đã đi làm; còn đang tuổi đi học, cho dù là sinh viên đi nữa, cũng
nên "kính
nhi viễn chỉ". Cổ lần tôi tâm sự điều ấy với má tôi và Lộc nghe đuợc nên
mói để tâm lập ý đùa. Buổi tối hôm ấy, ùi xong chiếc áo dài hồng - chiếc áo dài
mà tôi may để mặc dự thi nữ sinh thanh lịch trưòng và đâ trúng giải - tôi móc
lên đầu cánh cửa. Tắm rửa xong, gần bày giồ, tôi vào phòng chuẩn bị tư trang để
lát nữa mấy đúa bạn đến chỏ đi. Không ngồ khi cầm chiếc áo đài hồng lên thì một
mùi hương sực nức toả kra. Không phải mùi nước hoa mà là mùi dầu chuối!
Có
lẽ thằng Lộc đã rẩy cả một chai dầu chuối vào chiếc áo cùa tôi! Trồi ơi, chiếc
áo mặc dự sinh nhật chú có phải bánh in, bánh thuẫn, bánh ga-tô đâu mà rày dầu
chuối vào. Tôi ré lên khóc nức nỏ. má tôi từ ngoài bếp chạy vào. Còn thằng Lộc
thì biến đi đâu mất. Đúng lúc ấy, mấy rihỏ bạn ùa vào. Đứa thì áo dài màu. Đứa
thì quần tây, áo pun. Còn tôi thì lau nưổc mắt mặc chiếc áo dài trắng đi học
thưòiig ngày, bỏi đồ tây tôi mói vừa giặt hết khi chiều, còn váy thì, ỏ thị trấn
tôi, chi dùng để mặc ngủ, không ai mặc đi dự hội bao giờ!
Đó,
các bạn thấy không, con trai mói lón như thằng Lộc em tôi đâu có hiền! Nhưng đó
là "chuyện thích đùa" với chị, còn chuyện hôm nay thì khác: Thằng Lộc
đã chuyển sang hệ C-C-G, tức là "chọc con gái" cùng tuổi, cùng học
chung khối lốp, nghĩa là trái tim nó đã bắt đầu "có vấn đề"!
Buổi
trưa, trên đưòng đi học về, cả nhóm chúng tôi cùng đi bộ. Trên hương lộ dẫn về
xóm đê ven sông, thì nhà tồi ỏ dâu xóm, gân nhất. Sắp về tỏi nhà, thằng Lộc nói
vỏi máy nhỏ áo trắng cùng lớp:
- Mời các bạn vào nhà chơi.
Một
nhỏ liến thoắng:
- Vào có gì ăn không? Đang đói cồn cào
đây này!
Thằng
Lộc cười cười:
- Có chứ, chuối ngưòi ta cúng nhiều lắm.
Cái miếu này nổi tiếng linh thiêng mà lại. Ban đêm ma từ trên cây đa trước miếu
nhảy xuống đuổi người chạy Nó vừa nói, vừa chi vào cái miếu, cây đa đói diện
nhà tôi.
Đọc thêm tại:
Đọc thêm tại:
