Hồ
Thi Ca
- Chú Bửu ơi, còn thức hay ngủ rồi?
Bấm
phím ghi vào đĩa cúng chương tiểu thuyết đang viết dò, ròi bàn .phím, tôi lục tục
tìm chìa khoá ra mỏ cửa. Thường thường, bác tổ trưởng ghé lại vào đêm khuya thế
này ắt phải có việc quan trọng. Tôi đoán không sai. Vừa ngồi xuống chiếc ghế nệm,
bác tổ trưỏng nói liền:
- Đúng bảy giờ tối mai mòi chú đi họp tổ
dân phố để nghe đại diện quận phổ biến kế hoạch giải toả khu cư xá này!
Cách
nay vài năm dân chúng ỏ đây ai cũng biết khu nhà mình đang là khu vực quy hoạch,
thành phố sẽ giài toả cái cư xá lụp xụp này để xây chung cu, xây cao ốc vãn
phòng... Vậy mà cái tin bác tổ truỏng vừa nói ra cũng làm tay chân tôi bủn rủn.
Mọi
việc tưởng trong lòng bàn tay, tôi đâu ngờ,mua nhà mua đất tức là tự dưng mình
lại tham gia vào thị trưòng kinh doanh địa ốc! Tôi là nhà văn, vợ tôi là nhà
giáo. Hai cái nghề khỏi càn giói thiệu cũng đủ nói lên "nền kinh tế nghèo
nàn lạc hậu" của chúng tôi. Ngược lại, vối nghề nghiệp đó chúng tôi lại
thích cố một căn nhà yên tĩnh chung quanh có chút đất vuòn có thể trồng dăm ba
cây xoài, mít, ổi... Hiện thực và ưóc mơ luôn luôn có khoảng cách. Chạy vòng
vòng thành phố mòn mấy cặp vỏ xe vẫn chưa tìm được một chỗ vừa ý lại vừa túi tiền.
Đột nhiên, như bắt được vàng, bé Thi chìa cho tôi tờ báo:
- Ba di, thành phố mình sáp thành lập mấy
quận mổi nè ba.
Thế
là chúng tôi quyết định đổi hưống: ra ngoại thành, may ra vừa tìm được mảnh đất
rộng rãi, vừa thoả mãn nhu cầu khoái "yên tĩnh, rộng rãi", lại vừa ủng
hộ chính sách giãn dân nội thành ra ngoại thành của nhà nước.
Đọc thêm tại:
Đọc thêm tại:
