Thứ Sáu, 28 tháng 11, 2014

Chuyện Diễn Ra Như Thế (Phần 3)

Ông giám đốc đọc thư cô bé và ông không giấu nổi xúc động. Ồng thương cô bé, đúng hơn, ông thương cảm một con ngưòi bất hạnh. Ông nghĩ nếu cô bé là con ông, chắc ông cũng khó chịu được nỗi đau mà con gái ông phải gánh chịu. Có lẽ vì thế mà cô bé đã đi tìm sự an ủi qua thư từ giao lưu vối bạn bốn phương.
Chuyện Diễn Ra Như Thế (Phần 3)

Ông giám đốc cho gọi ông trộ lý đến nhận chỉ thị cùa giám đốc. Dành mọi dễ dàng cho em:., số nhà... đuòng... phải phát tại gia thư từ, ấn phẩm, bưu kiện gửi bảo đảm cho em. Nhắc chi cục... nghiêm túc thực hiện. Còn các trưòng hợp khác sẽ nghiên cứu sau.

Những ngày sau đó, ông giám đốc phải đi công tác ỏ Hà Nội trong mưòi ngày. Câu chuyện về chiếc xe đạp mini màu tím hầu như bị quên lãng. Ông trộ lý củng như một vài nhân viên tò mò vẫn không hiểu giám đốc cho mua xe đạp đé làm gì. Tất bật vì công việc, có lẽ ông giám đốc là ngưòi mau quên nhất. Ngày trỏ về thành phố, ông đã mang đến co quan một lô quà phân phát cho cán bộ, nhân viên. Tuy nhiên ông giám đốc không quên để dành một gói lón bọc giấy kính màu xanh lục, bên ngoài thắt chiếc no hồng xinh xinh.

Buổi chiều hôm đó, trưổc giò tan sỏ, ông giám đốc cho gọi ông lái xe vào văn phòng giám đốc và căn dặn: "Lát nữa tan sỏ, chú mang gói quà và chiếc xe đạp ra xe".

Giò tan sở, ông giám đốc lên xe vối tâm trạng thoải mái. Ông lái xe cho xe nổ máy. Chiếc ô-tô chạy chầm chậm trên đưòng phố tấp nập ngưòi qua lại. Đến ngã tư, nơi giao nhau của hai con đưòng lỏn, theo lộ trình, xe phải qua cây cầu lốn, nhưng ông giám đốc lại bảo: "Rẽ qua phải".

-           Thưa giám đốc, mình đi đâu bây giờ?
-           Cứ đi thẳng rồi sẽ biết.

Sau ông trổ lý yà không ít nguòi, đến lượt ông lái xe ngạc nhiên. Mưòi năm lái xe cho giám đốc, đây là lần đầu tiên ông thấy giám đốc thay đổi lộ trình giờ tan sở. Ông lái xe thầm nghĩ: "Có lẽ ông chủ muốn thư giãn thần kinh đôi chút". Ông cho xe chạy chầm chậm và nói: "Thưa giám đốc phía dưới này có nhiều món ăn đặc sản rất thú vị như là..."

Ông giám đốc phì cười: "Thôi, ăn uống gì giờ này. Mình đi công chuyện đấy. Hiệu chưa?".
Chắc chắn là ông lái xe không "hiểu". Chỉ có một mình ông giám đốc hiểu rằng ông đang đi tìm nhà cô bé bất hạnh, mang đến cho em một niềm vui, một niềm an ủi.


Nghĩ đến giây phút đó, ông giám đốc thấy lòng vui sướng, một niềm vui bất ngờ mà ông chưa bao giờ được hưởng trong cuộc sống của mình từ nhiều năm nay. 

Đọc thêm tại"