Tôi
ngồi lên chiếc ghế dối diện, cô bé rót trà ra tách mòi tôi. Tình cò liếc nhìn sấp
báo trên bàn, tôi lấy làm lạ hỏi:
- Cô cũng đạc Mực Tím à?
- Cô bé vừa trả lòi vừa tỏ ra tự hào:,
- Dạ, cháu đọc kỹ lắm, không sót số
fl,à;0.
Trang
báo trước mặt cô bé đang giở ra đứng ngay trang truyện dài đoán trước...
Tôi
làm bộ vu vơ hỏi:
Cô
thích đọc truyện dài?
Nhìn
vào trang báo, cô bé cười:
- Truyện nhiều kỳ trên báo này luôn làm
chơ cháu có cảm giác thich sóng thêm nữa để biết kết quả kỳ sau, để xem cháu
đoán trưỏc có đúng không!
Không
để ý đến câu trả lòi kỳ lạ đó vì tôi chột nhó đến một độc giả nào đó ỏ quanh
đây đá nhiêu làn đoán trước rất chính xác truyện dài của mình, tôi cố nặn óc để
nhó ra tên độc giả mà bé Thi nhiều lần nhắc đến:
- Ở quanh đây có ai tên Hồng Hạnh không
nhỉ?
Chột
tôi thấy cô bé giật mình:
- Hồng Hạnh là... tên cháu đó, sao ông
biết?
Tôi
cố giấu mình là tác giả cái tryện dài đoán trước:
- Ờ... có lần tôi nghe bà Tư nhắc tới
cái tên đó.
Cô
bé không để ý tói sự vô lý trong câu trả lời của tôi, hỏi:
- Tay ông dơ quá, chắc ông mỏi làm vườn?
Tôi
phủi đất trên tay:
- Ò, phải trồng lại mổ cây, mai mốt cho
có bóng mát....
Bất
ngờ cô bé nói:
- Nếu không bịnh cháu đã ra trồng cây
phụ ông. Tại... cháu mà cây cối trên vưòn ông bị đốn hết!
Tôi
chợt nhớ ra:
- À, cô hết bệnh chưa?
Cô
gái buồn bã nhìn vào trang báo
- Cháu không bao giò hết bịnh được!
Tôi
ngạc nhiên:
- Cô bị... bệnh gì vậy?
- Cháu đã bị mất đôi chân. Hồi nhỗ cháu
bị sót tê
Đọc thêm tại:
Đọc thêm tại:
