Lê
Đức Dương
Tùa
ló mặt ra khỏi quán chè góc cây me tôi đá nghe tiếng gọi:
Muỗm
ơi! Hôm nay ngày mồng tám tháng ba à?
Chưa
kịp giật bắn ngưòi vì cú tỉ của thằng Còm, thì bên cạnh là thằng Hà nheo mắt cười
rất giả bịp:
- Kinh nhỉ? Muỗm mình hôm nay đem thóc
đãi gà rừng nhỉ?
Sau
mỗi câu nhỉ, mắt nó soi vào trái tim khổ đau của tôi vì bị lũ gà rừng yêu quái
kia nhặt sạch không còn đồng xu. Tôi co vai ra chiều thanh minh nhưng khốn khổ,
túi rỗng tuếch. Lũ gà rừng túa ra cưòi vui vẻ, con Hưòng nhảy phóc lên xe con
Liên béo, vẫy tay:
- Chào nhé! Hẹn tuần tới!
Thằng
Hà trộn mắt:
- Tuần tới à? Thôi mày đãi gà rừng hơi
nhiều đấy, bây giờ là đến gà nhà đi chứ?
Tôi
nhăn nhó như con mèo hen bị ném xuống cống:
- Chúng nó vặt hết rồi!...
Hai
thằng cún thân thiết của tồi cũng tiu nghỉu thất vọng vì chẳng còn chút sái gì
từ tấm thân còm cỗi này... Thằng Sơn Còm, giơ nắm đấm:
- Mày chơi lỏi anh em. Được đấy!
Thế
rồi chúng nhệu nhạo đạp xe đi như hai cái xác. Cồn tôi dù muốn theo chúng cũng
không đạp nồi. Giờ tôi lại trở tinh xì trum. Tôi thấy con Thùy tổ trưởng tổ tôi
xinh xắn hẳn ra. Nhất là mấy lần trực nhật nó nhờ tôi quét hộ hơn nửa lớp, Đổ
thể có lần tôi vỏi nó trục chung nổ cồn nhó tồi cam Hiên chổi với hộp phấn. Mới
đầu tôi tù chối, đù rít yếu ớt, nó nói:
- Thế ông không lớn à? Thich làm trẻ
con hay sao mà tị nạnh với con gái? Nghe ra kể hdi chưa nhung cổ lý, tôi đành
tay xách nách mung toàn những thứ tròi ơi ấy. Trong khi mến con Thùy thì tôi lại
lỉàni ra ghét con Hưừng. Kè ra nỏ cũng xinh nhưng xét vc công-dung-ngổn-hạnh
thì nỏ hoi dữ. Cũng là tóc tai, nó đem búi tốc nguọc đuôi ngựa, để hỏ ra đôi
tai trắng liồng mà klìi cãi nhau vỏi ai lại đò như mào gà.
Thường
thì nó toàn oanh tạc bọn con trai thôi. Con Hường ngồi cạnh con Thủy, nên mỗi
lân tôi liếc nhìn bạn tôi đều gặp nó. Dù ánh mắt của tồi rất trìu mến nhưng khi
gặp hai cái lồng mày đậm của con Hường là giảm xạ liền. Hay có lúc tỏi già
nghèo muọn dụng cụ học tập của con Thủy, thì chính bàn tay sát cùa con Hưòng gạt
phăng đi:
Không
cho, Thủy, mình có phải nổ lệ cùa nó đâu?
Đến
lúc đó, thì dù con Thủy có đưa cho tôi cũng nản đòi. Những lúc đó tồi nghĩ bụng
và rất sung sướng: Mày tinh tưỏng, tao sau này sẽ lấy con Thúy làm vộ, rồi lấy
mày làm vộ hai cho bõ ghét". Tỏi cười sung sưỏng vổi tinh thần. Con Hưòng
không hiểu cũng cưòi theo rất thú vị! Thiệt quá đã. ơ lép bị kỳ đà chặn đưòng,
tỏi tinh cách khác. Biết con Thùy chữ rất đẹp, và nó cũng hiền, tôi chò mấy môn
mà tôi coi như cháo, giả bộ đau cũng không chép được, ôm mặt nhăn nhó. Sau đó
trong lúc về tôi gò lưng đạp theo bóng nàng "nhò chép hộ". Thủy ta
tưòng thật, rát vì đồng đội. Có lần Thủy đem cả quyển vỏ đưa cho con Khương đem
về cho tôi. Con Khương làm bưu tá bát đắc dĩ cự tôi:
Anh
hai chuyên bày chuyện bắt chị Thủy chép bài nha!
Tôi
dù rất sướng nhưng vẫn quát:
Tao
ốm thì nó chép chứ làm gì mà bày chuyện?
Nhưng
con Khương chẳng làm gì nữa thì con Hường, nguòi đàn bà thép đã cho tôi một vô
ngã bổ chửng. Chả là hôm đó tôi lại "đau răng” nhò cọn Thủy chép hộ môn sử.
Xong chuyện tôi quên bẵng đi, lúc ra chơi tự nhiên thằng Dũri£ nhí đans gặm ổi
đi tói, thèm quá tôi nhảy ra "trần":
Cho
tao miếng? Không ngồ thằng Dũng điềm nhiên đưa một trái ổi to đại tưỏrm trontỉ
túi ra và tôi gặm luồn. Quên hẳn mình là bệnh nhân "đau răng" lúc nãy
còn đau thảm thiết. Đang gặm đưộc hai miếng gàn hết nửa quả thì con Hưònẹ như
bà đồng từ trên điện nhảy ra:
- Thấy chưa? Đau nhỉ, "xương quá,
xương quá!",đau răng hàm mà nhai ổi như bò cạp mía...
Đọc thêm tại:
Đọc thêm tại:
