- Chiếu đây cậu! I Tôi giật mình vì bà
chù ốm tám chiếu tiến tối chiếc giường cá nhân. I Cậu cú nghi cho đồ mệt, tí xuống
tắm rửa rồi ăn com vói gia đình tôi cho vui. Thằng cu Tèo nó khoái cậu lắm,
nhưng tôi không cho lên đây vì nó nghịch lắm.
- không sao đâu bác, có gì con kèm nó học
cho.
Vâng,
cảm ơn cậu nhiều, thôi tôi xuống.
Bà
chủ bước xuống, tôi ngả âm lên chiếc giường khoan khoái như ò nhà mình. Nằm đọc
mấy tò báo tôi bỗng nghe tiếng bà chủ mòi xuống ăn cơm. Chà! Thật là ngại, tôi
liên thoái thác bằng việc chua đói để đỡ đi sự lạm dụng quá đáng.
Tưỏng
thế là xong ai dè một đỗi sau bà chủ bưng lên cà mèn cơm, canh, cá chiên vàng
nhức mũi.
- Cậu ngại thì thôi, cứ ỏ đây ăn cơm.
Thế
là tôi phải cám ơn rối rít và đành đi tắm cho mát để ăn bữa cơm nghĩa tình gia
chù dành cho.
Tám
xong, thì quả bụng đói cào như hàng đàn kiến xung trận. Tồi hăm hồ về phòng.
Vùa đẩy cửa bưóc vào thì giật bắn mình vì một bóng trắng lao vụt qua cửa sổ để
lại trên bàn tô cơm chỏng gọn? với cái đĩa cá chiên đã biến mất con cá thom lừng
lúc nãy. Tồi lao vụt ra cửa sổ để nuốt nước bọt nhìn kẻ mối đột nhập: một con
mèo trắng như bông tuyết. Và láu cá làm sao khi đang ngồi điềm nhiên liếm cái
mép đàv mõ. vẻ mãn nguyện của Tên ăn cướp thoát vùng nguy hiểm. Tồi gầm lên bất
lực: "Hừm! Mây đến thăm tao như thế hả đo láu cá?”
Đáp
lại. gã mèo vẫn đĩêm nhiên ngồi liếm mép trên mái nhà xa làm kẻ mát của tức sùi
bọt mép: "Được! Nhớ đấy con ậ, ông sẽ cho màv biết lễ độ!".
Tồi
hậnr hực quay lại, ngồi nhá com trước con mắt kênh đòi cùa tên hút thuốc
Marlboro đang nhả khói trên tường, hắn chế giễu kẻ thua trí một con mèo?
Mối
đến. chưa làm thân được vói ai thi gặp tên ăn trộm họ miu làm tôi thấy tức anh
ách.
Và
chưa kịp nện cho nó cú nào. gã mèo khén ấy lại choi tôi một vố đau hon cú đàu.
Chà là vốn tính mo mộng yêu thiên nhiên, sinh vật, tôi trồng ỏ cửa sổ phòng một
cụm tóc tiên cho rung rinh màu xanh trưóc mặt và tìm được ở góc phòng một bóng
đèn to như quả bàu bị rụng tóc tôí bỏ cả tiếng cưa cắt làm bình nuôi chú cá
đuôi vàng bíếc như ráng chiều. Vừa thả được mấy ngày, con cá tôi nuôi chưa ăn hết
số cung quăng thì một buổi đi học về thấy bình cá trong veo. con cá biến mất.
Thủ phạm sau khi khoáng, ngoạm con cá quý để lại vết chân lấm tấm nhu lá me mốc:
gã mèo! Tôi kêu lên vì cú chơi quá đau mỏi này. Nhìn sang mái nhà bên thấy gã
đang cuộn tròn mỏ bông ngủ ngon lành. Thàng láu cá! Và tôi quyết định phải cho
gã mèo gian hùng này nếm đòn. Tôi tính không thể bắt đưọc gã để nện, chi còn nước
đánh từ xa. Tôi xuống xin thằng cu Tèo nắm dây chun bện chiếc ná bắn sỏi. Tôi sẽ
bắn cho gã nảy đom đóm mắt!
Đọc thêm tại:
Đọc thêm tại:
