Hắn
học chưa đày một tháng thì lại chuyển trường về nhà. Số là ông nội hắn nghĩ
mình già quá rồi, trước sau cũng chết, nên một hai đòi bán nhà chuyển về quê.
Ông nội hắn bảo mình chẳng bệnh tình gì ngoài bệnh già. Chuyển về quê kiểng
không khí trong lành, gần gũi bà con, có khi bỏt bệnh. Thế là ba má hắn phải
chiều theo ý nội. Hắn theo gia đình đi quá đột xuất, cả lổp chúng tôi, bộ ba
chúng tôi đều không hay biết, nên không ai kịp đưa tiễn hắn. Thế là hắn đối vỏi
tôi chỉ còn là kỷ niệm!
Hôm
vừa rồi nhà tôi kiểm kê thuốc. Trong lúc dọn dẹp tôi chọt thấy mảnh giấy xếp
làm tư của hắn ngày nào ở kệ thuốc. Tôi hỏi anh trai tôi đang học trưòng Y dược
thành phố. Anh ấy bảo: "Thằng nào viết láo vậy. Chữ này đọc là
ôm-tui-zô-đi-cô!". Tôi đỏ mặt. Lẽ nào hắn lại láo lếu đến vậy? Tôi nhỏ lại
hôm ấy hắn giơ một ngón tay cái lên ra dấu chiến thắng. Có lẽ hắn cá độ vói
Trưòng là trăm phần trăm tôi không biết thứ thuốc ấy! Nếu hôm ấy mà tôi biết
thì hắn ra sao nhỉ?
Bây
giò thì hắn đi xa rồi. Tuyệt không một dòng địa chỉ của hắn để lại. Nghe thằng
Trường úp úp mỏ mỏ nói là bây giò hắn đang ỏ một thị trấn nào dó nằm ngay trên
quốc lộ JA của miền Trung. Nghe nói dạo này hắn thưòng xuyên viết truyện đăng
trên Mực Tím, toàn là chuyện vui về tuổi học trò nghịch ngợm. Nếu quả đúng như
vậy thì hắn đã có đát dể đùa. Và đùa như vậy kể ra cũng tốt đấy chứ! Mỗi tuần,
mỗi tháng tuổi mổi lổn được cưòi sảng khoái, hoặc cười thâm vài làn thì đồi
tươi hơn chứ sao! Tuổi mói lổn mà thiếu nụ cưòi, thiếu chút ít nghịch ngợm chẳng
khác nào các cụ ồng, cụ bà của thòi xa lắc. Nhưng tôi đọc Mực Tím thường xuyên
mà nào có tháy tên hắn đâu? Hay là hắn đổi tên? Hỏi thằng Trường việc này nó
nói cũng chẳng biết được gì. Chắc là phải đến toà soạn để dò la tin tức hán!
Thật
tình thì tôi có nhỏ hắn, có nghĩ vẩn vơ về hắn. Dây là chuyện thường tình của
tình bạn chứ có gì đâu! Mặc dù tình bạn của tôi và hắn đều là những kỷ niệm tức
cưòi, gói ghém trong vòng chưa đầy một tháng. Hồi hôm nằm ngủ tồi cứ lẩm nhẩm
hoài về các tên thuốc của hắn viết cho tôi,. Nếu gặp lại hắn lần thứ hai tồi sẽ
chỉ mặt hắn và phạt hắn uống hai ly cối cho hắn biết tay. Đồ cà chỏn! Tôi đã nằm
mơ. Và sáng ra tôi đạp xe đến toà soạn báo. Nếu tìm được địa chỉ, tôi sẽ gỏi hắn
một tên thuốc mà tôi vừa tìm ra: XETƯIRADIONG Đọc là: xê-tui- ra- đi- ống. Tôi tin rằng cái
tên thuốc này sẽ đi vào truyện vui của hắn.
