Chủ Nhật, 9 tháng 11, 2014

Khúc tình xanh (Phần 3)

Không thể nin được cười, tôi che mặt lại. Khi tôỉ bỏ tay ra, Danh đã biến sau cửa lổp, để ỉạỉ một vệt giày trưọt dài trên hành lang.
Khúc tình xanh (Phần 3)

Có lẽ công việc ỏ nhà hàng cũng ổn nên những lần gặp nhau Danh không có vẻ quá vội vàng nữa, tuy vậy gầy và lộ rõ vẻ mất ngủ, nhà hàng thường khách khứa đến gần sáng.

Nói dối là đi thăm thày giáo bị đau phải nằm cắp cứu (lý do này do Danh bày tôi, ý là nếu không đi thăm ngay sộ khổng còn dịp), chúng tôi đi uống nước chanh ỏ một quán ven đưòng. Danh kể tôi nghe đủ chuyện trên tròi dưổi đất, đến lúc ly chi cồn lại cái xác chanh và vài cục đá vụn, Danh nói nhỏ vào tai tôi:

-           Đừng có giành trả tiền nghe. Hôm nay Danh giàu ỉắm.
-           Lương ỏ đó cao lắm hả?
-           Cũng dễ thỏ. Chỉ càn công việc ỏ đó kéo dài đến ngày ra truòng là Danh sống khoẻ.
Tôi không tin Danh sống khoẻ, và hon nữa, nếu thòi gian bươn chải kiếm sống đưọc dành cho việc học thì chắc hay hơn nhiều. Tôi nói nho nhỏ:
-           Hay là Thảo bổt tiêu xài... Danh...
-           Không! - Danh xua tay dứt khoát - Đừng bắt Danh nhận tiền của Thảo. Danh là con trai mà.
Có một ngưòi bạn trai đày dũng khí như vậy thì cũng đáng tự hào. Cả khoa, ai cũng mến Danh- Bọn con gái thường liếc tôi từ sau lưng, ngay cả Dung hoa khôi cũng vậy.

Bà chủ nhà cũng thưòng liếc nhưng vối ý nghĩa khác. Một hôm bà nói, cố ý bâng quơ:
-           Cô thày dạy ỏ trưòng Thảo dạo này đau ốm hơi nhiều.
Tôi đỏ mặt ú ớ. Bà đua cho tôi lá thư má gửi: Nghe nói con làm bạn với một cậu rất đáng ngờ. Má lo lắm...".

Má lo. Nhưng tôi hiểu má để biết nếu có dịp gặp Danh, má sẽ yên tâm hơn. Bỗng nhiên... nhận lá thư này, tôi muốn làm eo vói Danh một chút. "Nguòi ta" phải khổ sỏ vì mình chút xíu mỏi vui!

Đọc thêm tại: