Hồ
Thị Lạ
Đầu
năm học 12 này, tôi mối dám mỏ miệng nói vỏi Thanh Thanh một câu xanh ròn:
"Nhà Thanh Thanh có nhiều sách, Thanh Thanh coi có quyển nào tím tím, hồng
hồng cho Hùng mượn một quyển xem cho đỡ buồn". Thanh Thanh ngó tôi cuòi m
tủm tỉm, hai lúm đồng tiền trên đôi má như muốn chôn đôi mắt tôi vào đó. Thanh
Thanh nói:
- Mối đầu năm học mà sao buồn sổm vậy?
Mà sao không mượn quyển sách đỏ đỏ mà lại tím tím, hồng hồng?
Tôi
đã dự đoán câu hỏi đó của Thanh Thanh và cũng đã sắp sẵn câu trả lòi, nên nói:
- Có nhũng thoáng chột buồn vô cố, niềm
vui lậỊ đưộc thắp lên, kéo dài mãi nhò tím tím, hồng hồng-
Thanh
Thanh nguýt tôi một cái rỗ dài, nhưng không phải lặng lẽ bỏ đi mà liếc cưòi
quay gót. Tôi hy vọng. Và'hôm sau, sau buổi trưa tan học, Thanh Thanh dúi vào
tay tôi một quyển sách bao bìa màu hồng, tôi đút vội vào cặp đạp xe về nhà lòng
mừng rơn.
Nhưng
quyển sách có cái tên là "Thơ Không Lộ" ấy đệ làm đau đầu tôi suốt cả
buổi chiều và buổi tối hôm đó. Phải công nhận rằng trong lốp chuyên vãn của
.trường, tôi và Thanh Thanh là hai cây văn có cõ. Ba Thanh Thanh là giảng viên
đại học văn, nhà có tủ sách khá lỏn, nên Thanh Thanh có điều kiện đọc sách nhiều
hon tôi. Khổng biết Thanh Thanh đọc "Tho Không Lộ" như thế nào, chứ
còn tôi thì những bài thơ đầy "sác sác, khổng không" đó đã làm cho đầu
óc tôi nặng chình chịch. Tôi hỏi mượn Thanh Thanh quyển sách có nội dung khác
cơ, nhưng Thanh Thanh lại đưa tôi mượn quyển này, phải chăng Thanh Thanh muốn
tôi tu tâm "đừng có mà lộn xộn"? Ôi! Nếu quả đúng như vậy thì
"lòi ngỏ" đàu tiên mà Thanh Thanh trao cho tôi, chẳng tím, chẳng hồng
chút nào mà là lảng d khói sưong huyền hoặc mang đậm không khí chùa chiền thanh
thoát. Tôi biết làm sao đây?
Đêm
đã đi vào chiều sâu của nó. Lặng lẽ, tĩnh mịch. Sau khi đọc xong trang cuối quyển
thơ, tôi bỗng nảy ra cảm khái viết mấy câu tặng nhà thơ Không Lộ đòi Lý vào quyển
sổ tay yêu thơ của tôi. Bài thơ rằng:
Sắc sắc không không huyền diệu.
Thiền
Tông triết lý cao vời
Tuổi trẻ tình yêu chớm hé
Sao không thấy lộ một lời?
Và
tôi chìm trong giấc ngủ đầy mộng mị.
Nhà
sư già râu tóc bạc phơ khoát tấm áo cà sa màu vàng nhạt theo ánh trăng từ cửa sổ
bước vào phòng tôi. Con chim sơn ca màu hồng tuyệt đẹp từ trên vai nhà sư bay
sà vào giường mổ mổ vào tay tôi, lay tôi ngồi dậy. Nhà sư đồi mát đăm chiêu
đang tư lự trưổc bài thơ tôi viết được mở ra trên bàn. Một lát, chợt nhà sư
quay về phía tôi hỏi:
- Cậu thắc mắc đấy ư? Nhưng tôi là
ngưòi sống cách cậu nhũng hdn 700 năm, lại là ngưòi tu hành thoát tục, tất
nhiên thơ tôi chỉ viết về những lẽ nhiệm màu của đạo vô thưòng, cồn tâm lý tuồi
trẻ các cậu ngày nay, ngày ấy làm sao tôi hiểu được!
Đọc thêm tại:
Đọc thêm tại:
