- Này bạn, hãy nối cho ta biết buổi
sáng cái đẹp ỏ đâu - Diêl nghiêm giọng.
Tôi
vò suy nghĩ rất lung, dè dặt đáp:
- Trong trái cầu lông bỏi nó đã là càu
nối cho tôi gặp em.
- Buổi trưa?
- Trong mâm cơm, vì tôi và em... đói bụng.
- Và buổi tối?
- Cái đẹp ỏ trong mơ, bỏi vì dạo này
tôi hay thấy em đi vô đi ra, đôi khi nhảy múa trong trỏng.
- Xạo – Diêl cười, búng chót mũi tôi
không phải khe khẽ mà cực mạnh, đưa tay ngắt một chùm bông mai tú quý đỏ tía là
đà trên đầu, bứt ném vung vãi trên mặt đất, và câu chuyện cứ thế nối dài. Đại để
vậy, từ hôm đó em kể cho tôi nghe sự tích tết của ngưòi Khmer, mỗi sáng chơi cầu
xong trước khi chia tay, chúng tôi thường ngồi trên một ghế đá ỏ góc khuất vắng
trước khi đi ngủ".
Ngày
thứ bảy, thần y hẹn gặp ngưòi. Câu đáp cùa chim Inhtơíy đã được nói bằng miệng
Iưối của Thâmmòbanh khiến thàn thua cuộc, bèn cầm gươm vàng tự cắt đầu mình
trao cho con gái. Nàng TiêngsacTêvi đặt đàu cha lên mâm vàng cùng sáu cô em gái
theo lòi dặn của thần rưổc về thò trong ngôi tháp trên đỉnh núi PòrặcSồme. Mổi
năm vào ngày ấy bảy cô luân phiên đến tháp làm lé rưóc đầu cha đi quanh núi ba
lần. Đó chính là ngày vào năm mói, tết Chôlchhonãmthơmây hay còn gọi là lễ chịu
tuổi của ngưòi Việt gốc Khmer ỏ Đồng bằng sông Cửu Long. Do tích này, ngày đầu
năm mổi - khoảng giữa tháng tu dưong lịch có tục làm lé rưỏc đi quanh chánh điện
ba vòng ỏ các chùa dọc các phum, sóc. Kể xong, Diêl "phụ đề" thêm:
- Thần Kabinh Maha Pòrum thoạt tiên
huênh hoang tự đác ta là vị thần vĩ đại, nhưng rồi khi thua cuộc đã giũ chữ
tín, thà chết không bội ưỏc. Trưỏc khi hoá thành làn ánh sáng xanh bay vào vĩnh
cửu còn thương yêu loài ngưòi, dặn các con đem đầu mình về thồ trên đỉnh núi Pồrặc
Sồme bỏi sợ rằng nếu ai đem cái đầu đầy uy lực siêu phàm của ngài vào rùng, cây
sẽ trụi lá, thả xuống sông biển nưóc sẽ cạn, tung lên tròi sẽ gây hạn hán, đặt
trên mặt đất, đất khô nẻ vận vân. Tấm lòng ấy dù chỉ là huyền thoại vẫn rất xứng
đáng kính phục.
Đọc thêm tại:
Đọc thêm tại:
