Thứ Tư, 12 tháng 11, 2014

Hoàng Đế Một Đêm (Phần 2)

Phim ế, Đại ca cũng chổi vổi. Thường ngày, có phim hay bán vé chợ đen nó cũng đủ tiền xài. Giò thì vé chính thức cũng chẳng có ma nào thèm mua.
Hoàng Đế Một Đêm (Phần 2)

Không lẽ để bọn thằng Len, thằng Xu bao hoài? Nó tặc luỗi, thôi thì ra bến xe dụ mấy cha hám tiền chơi bài xỉa vậy. Cô Thủy mà biết thì chắc cô buồn. Nhưng... vậy còn đồ hơn ăn cắp. Chuyện cò bạc... ngưòi nào tham tiền thì chết. Đại ca này có ép buộc ai đâu.

Nó, Len, Xu và bộ bài lòng vòng trên bến xe, đóng kịch giả làm con bạc sát phạt nhau dụ cũng được nhiều ngưòi nhào vô. Có ngưòi thua đậm, nóng máy tháo cả đồng hồ, dây chuyền... Ba đúa kiếm đước bộn. Nhố đến cô Thủy, nó muốn dành dụm một ít tiền rồi kiếm cái gì đàng hoàng hơn mà làm, nhưng chẳng hiểu sao kiếm đước baổ nhiêu vài ngày sau đã sạch trơn.

Ngày ngày, nó dúi tiền kêu bọn thằng Lenptầằng Xu tói con Bơ mua vài gói thuốc lá. Tội nghiệp con
nhỏ, rạp tiêu điều muốn đóng cửa. Nó muốn nói vói cừn Bơ bán cái gì khác như chè, cháo... Tiền thì nó có đây. Nhưng sao khó nói quá!

Đến một buổi tối, con Bơ chịu bưóc chậm lại đi song sọng bên Đại ca và một lòi hẹn hò "Mai gặp lại nghen", Đại ca muốn bay lên mây. Nó lại mơ làm Hoàng đế dù chỉ một đêm. Nó sẽ mua tặng Hoàng hậu một... một... cái gì bây giò? Rồi sau đó sẽ thôi bida, thôi xổ số, thôi nhậu nhẹt... Nó về đưa tiền cho Hoàng hậu giữ. Nó sẽ. .. sẽ, Nó huýt sáo vang đưòng khuya: Những viên đá sắc cạnh trên đưòng nhảy nhót theo điệu nhạc. Về đến mái hiên quen thuộc, nó ngồi phệt xuống, khoan khoái dựa vào tưòng ngưốc nhìn ngọn đèn đưòng dịu dàng như một vầng trăng. Nó mỏ quyển truyện cổ tích quăn góc, đầu óc bay bổng...

"... Đêm sắp trôi qua, cậu bé buồn rầu nghĩ làm vua trong một đêm quá ít ỏi, không đủ thòi gian làm hết những việc cậu muốn. Nhưng rồi đêm đã trôi qua, mặt tròi lên cao mà vương miện trên đầu cậu vẫn lấp lánh và quàn thần lại tung hô vạn tuế. Nàng Tiên hiện ra giữa vàng hào quang rực rõ: "Ta ban cho ngươi ngai vàng mãi "mãi... Hãy xứng đáng vối vương miện...".

Đại ca áp mặt vào quyển truyện. Giấy đã cũ không còn mùi thơm, nhưng cô Thủy thì nó vẫn nhỏ
rõ, rất rõ. Mùa hè sắp đến rồi. Lỡ cô hỏi từ ngày cô đi nó làm gì thì nói sao?
Giữa lúc nó đang mơ mộng về con Bơ và nhố cô Thùy thì bà chù nhà mỏ cửa, ánh điện bên trong hát ra một mảng xam xám. Bà đưa chiếc mùng cho nó kèm theo tiếng thỏ dài:

-           Cháu nè!
-Dạ?