Thứ Ba, 25 tháng 11, 2014

Không Lộ (Phần 2)

Giọng nói nhà sư thật là từ tốn, đày lòng vị tha, nhân hậu. Rồi nhà sư mỉm cười tan loãng theo ánh trăng ra bên ngoài cửa sổ. Chỉ còn lại con chim sơn ca hồng đang đậu trên bàn tay tôi mỏ to đôi mắt ngó tôi đầu gật gật, lúng la lúng liếng. Phải chăng con chim nhỏ biểu tỏ lòng thông cảm đối vôi tôi? Con chim hồng thông cảm cho tâm lý hồng của tuổi mói lỏn! Tôi vuốt ve con chim hồng và thầm cảm On nhà sư đã trao tặng cho tôi món quằ đầy ý nghĩa. Tồi định sáng mai, kèm với quyển sách đem trả, tồi sẽ nhò Thanh Thanh nuôi hộ con chim này cho đen khi nào nó biết hót lên những lồi lạ lùng đặc biệt mà chỉ có tôi và Thanh Thanh mối hiểu thôi. Kể ra nhà su cũns lạ thật Tói đã nói được vối nhà su câu nào đâu. mà sao nhà sư lại vội vàns bò đi? Nhưna nếu được trò chuvện vối nhà su thì nói điều sì nhỉ? Có điều eì khác hơn nội dung bài tho mà tôi đả viết cho nhà sư? Con chim hồng hồng hót lẽn tiếng hót ríu ran và vụt bay khỏi tav tỏi lên đậu phía kệ sách bên trên bàn học. Tôi nehĩ. ngày mai tôi sẽ đan cho con chim hồng chiếc lồng sơn màu tím. còn bây giò thì mày cứ tạm nsủ ỏ kệ sách đó hẵng hav. Tôi dúi đầu vào chiếc gối to êm ái.
Không  Lộ (Phần 2)

Tiếng chim hót lảnh lót phía giàn hoa lý ngoài cửa sổ đã đánh thức giấc ngủ muộn màng cùa tôi. May mà sáng nay chủ nhật, nếu không thì đã trễ giờ. Tồi cuốn mùna uể oải đứng dậy vươn vai nsáp dài mấv cái. Làn gjó mát buổi sáng từ cửa sổ hắt vào làm tôi sảns khoái. Chợt nhỏ Tối con chim hồng, tôi ngoái đầu ra cừa sổ hưỏns về phía tiếns chim hót. Chẳng phải con chim son ca hồnẹ mà là mấy chú chim sẻ quen thuộc từng làm tổ lâu năm ưên nóc nhà tôi. Tồi lững thững đi về phía kệ sách bàn học. Con ehim hồng cũng không còn ò đó. ừ tôi nhỏ ra rồi. Tất cả chì là một giấc mơ - giấc mơ hồng!

Nhung kìa. trên trang sổ tay yêu thơ cùa tôi, bên lề bài tho tôi mối viết khi hổm tặng nhà thơ Không Lộ, ai đã cho con số zê-rô lạ lùng vậy? Con số zê-rô không viết bàng mực xanh, mực tím mà bang một giọt kem ai đã nặn, nhễu vào đấy.

Nhưng phòng ngủ của tôi là phòng riêng, tối ngủ tôi khoá chốt cẩn thận, có ai vào đâu? Không lẽ nhà sư đã chê trách tôi và đã cho điểm bài của tôi? Nhưng rõ ràng thái độ của nhà sư là rất đôn hậu, tràn đầy thông cảm kia mà? Tôi cầm quyển sổ tay đưa lên mũi ngủi. Không phải mùi mực quen thuộc mà là mùi hơi tanh tanh. À thì ra đây là "tác phẩm" của chim sơn ca hồng. Nó tỏ ra thông cảm vỏi tâm lý tuổi mỏi lỏn của tôi bàng cách đậu trên kệ sách "tè” xuống trang thơ của tôi không phải một giọt hồng mà một giọt trắng nhỏ đòi! Nhưng như vậy, không lẽ giấc mo của tôi lại là điều có thật? Vô lý. Ngàn làn vô lý. Nhưng con số zê-rô lại là điều có thật. Vậy ai là kẻ gây ra điều tai quái mà trước sau không lộ một lòi? Ai? Thật là quái lạ!


Tiếng "tặc tặc" của con thằn lằn chặc lưồi trên trần khiến tôi ngưỏc đầu nhĩn lên. Tôi bật cưòi: "À té ra chính chú mày là kẻ phá đám!". 

Đọc thêm tại: