Mường
Mán
Trận
ảnh hưởng của bão, những cơn mưa nối tiếp nhau máy ngày liền, mọi người được hưởng
không khí mát lành sau bao ngày nực nội. Riêng đối vôi tôi và cô Thu thi dó là
cơn mưa quái ác. Nhận hàng xong, ra phố với tâm trạng thanh thàn bao nhiêu, lúc
quay lại nhà cỏ lòng tôi ẩm đục bấy nhiêu. Dựng xe đạp bẽn gốc vú sữa, gồ chiếc
giỏ bàng và cái thùng móp nặng trĩu những chai sữa đậu nành, yaourt, kem huối,
bọc sinh tố ỏ yẽn sau, tồi bưốc qua khung cửa mò rộng. Đang loay hoay lăn chai
ép mỏng những trái chuối trên đi văng, nghe tỏi háng giọng, cô ngẩng lên:
- ủa, sao về nhanh vậy em?
Đật
chiếc giỏ và cái thùng móp dựa chân tuòng, tôi lác đầu:
Dạ,
chổ nào cũng còn đầy nhóc thưa cô! Ngưòi ta chỉ nhận thêm một ít, có noi không
nhận. Tại mưa, tròi mát, thiên hạ ít chịu xài loại hàng của mình.
Ngẩn
ngưòi vài giây, cô cười buồn:
- À ra vậy. Lu bu quá nên cô quên mất...
thời tiết. Vẻ mặt tôi có lẽ trông thiểu não lắm, cô khoát tay:
- Không sao, cho vô tủ lạnh để dành
không hết thì gỏi tủ hàng xóm. Chậc, mỏi vào nghề bao giò cũng sơ sót, lỗi tại
cô thôi!
Lỗi
của cô là mỏi chân ưổt chân ráo vào nghề chùng hai tháng nay, bây giò đụng phải
những cơn mưa trái khoáy đàu tiên nên không thể lưòng nổi sự ế ẩm. Tôi càng ngơ
ngáo hơn, vừa trỏ thành ngưòi phụ việc của cô mỗi bữa nay. Hôm kia đi chợ tình
cò gặp nhau dưỏi một mái hiên trú mưa, cô học trò lỏp trưỏng 12A3 cũ rất mừng gặp
lại cô chủ nhiệm lớp mình. Thoáng nao lồng bỏi thấy cô gầy sút hơn xưa, tôi nắm
chặt tay cô lắc khẽ:
- Em trông cô không đựợc khoẻ!
- Việc trường, việc nhà cô bận rộn thế
nào em đã biết, giò phải gánh thêm cái nghề phụ này, tiếc là hổng mọc thêm được
vài tay.
Cô
kể về nghề chế biến sữa đậu nành, làm yaourt, kem chuối, sinh tố bọc đi bỏ mối.
Các món hàng phổ thông, xưa như quả đất nhưng nhò khéo tay, lấy giá hạ hơn
ngưòi ta mà chất lượng vẫn đảm bảo nên tìm được lám mối giao hàng. Câu chuyện
sau đó tiếp tục lan man sang những kỷ niệm trưòng lớp, cô thăm hỏi cả chuyện ly
hôn giữa ba và má khiến má phải tha tôi
Đọc thêm tại:
Đọc thêm tại:
