Thứ Bảy, 15 tháng 11, 2014

Chưa biết vẫy tay (Phần 3)

Nhưng một phép thần thông đã xảy ra tối mức tôi không tin đó là sự thật nữa. Vừa tắm cho tôi xong, má tôi lẳng lặng đi xúc một tô cơm, chan canh và thêm vào, miếng cá kho to tổ bố, đặt lên bàn. Không hề dám bàn cãi, tôi lặng lẽ ngồi vào bàn. Bỗng đâu từ trong bóng tối, ba tôi xuất hiện ngay bên cái ghế tôi đang ngồi. Tôi giật thót, chò đợi một tiếng gầm của ông bát tôi phải "lến nằm sấp trên ghế ngựa". Nhưng điều xảy ra trái ngược hẳn. Ba đưa tay vuốt mái tóc còn sũng ướt của tôi và ôn tồn nói:
Chưa biết vẫy tay (Phần 3)

-           Hôm nay đi ngủ sóm, khuya dậy chuẩn bị đi Sài Gòn với ba!
Câu nói của ồng làm tôi không tài nào nuốt đưộc miếng cơm đang nhai. Tôi trệu trạo như muốn khóc. Tù lúc mỏ mắt chào đồi cho tới nay, tôi chưa hề biết đến Sài Gòn, chỉ nghe anh Hai, chị Ba tôi kể lại ở đó đèn đuốc sáng trưng, ban đêm cúng sáng như ban ngày!

Đọi ba má đi lên nhà trên, tôi lên đổ phần còn lại vô cái thau nhôm méo mó đựng đồ ăn của con Miu Miu. Sau khi bình tĩnh hon, tôi không biết cái tin ba vừa báo là vui hay buồn? Ba má đang bác ghế ngồi ngoài hàng hiên nói chuyện, đó là thói quen hằng ngày của hai ông bà sau bũa cơm chiều. Tôi xoay xoay cái bông vụ, giả vò nhu đang say»choi, đến ngồi phía sau lưng ông bà và nghe loáng thoáng má nói:

... Ông tính cho nó đi học luôn ở Sài Gòn?
Nước mắt tôi chực ào ra. Thật tình tôi muốn được một lần đặt chân tỏi Sài Gòn, cái thành phố trong mo ưốc không chỉ của riêng tôi mà của thằng Bình địa, con Huệ, cả lũ nhóc chúng tôi ở cái chợ huyện buồn tẻ, nhỏ xíu này... Nhưng đi để ỏ Sài Gòn luồn thì. .. Tôi chưa bao giò tưởng tượng ra tình huống này lại xảy đến với mình, đột ngột như vậy!

Không kiềm được, đôi bàn chân tự dắt tôi bước qua nhà con Huệ. Lò mò dưỏi ánh đèn dầu, Huệ vù đập muỗi vừa may cái áo nhỏ xíu cho con búp bê cũ mèm của nó. Thấy tôi, nó cũng chẳng hề mỏ miệng. Chắc nó giận tối cái vụ ống thụt hồi sáng! Đặt chiếc bông vụ loè loẹt xuống trước mặt nó, đánh "cạch" một tiếng, tôi hỏi:

-           Chơi bông vụ không?
Cũng không thèm nhìn tôi, con Huệ nói:
-           Sướng quá hén!
Tôi vừa lên giọng ngưòi lốn vừa rầu rĩ thiệt: