Nguyên
Hương
Ga
tháng hè vói chiến dịch "Ánh sáng" chấm đứt.
Kết
quả là Đại ca nhó lại dưọc mổ từ ngữ rơi rụng trén đưòng phiêu bạt. Trưỏc khi
vè triíòng đại học tiếp tục cuộc đòi sinh viên, cô giáo Thủy tặng Dại ca quyển
truyện cổ tích kèm theo lòi hẹn:
- Nếu khồng học thêm đưộc gi thi cũng
ráng nhớ những điêu đã học nghe em. Hê sang năm cô vẽ dạy tiếp.
Lòi
hẹn khiến Đại ca mơ đến một ngày mai. Ngày mai đó ra sao không hình dung được
nhưng nó tháy hay hay, có cái để mà chò đợi. Vã một điều ]ạ lúng đã xảy ra là mỗi
khi làm gì, nó cũng nghĩ ngợi "Nếu cỏ Thủy biết”...
Nó
lưu luyến đưa cồ Thủy ra bến xe. Ngưòi ta ngạc nhiên nhìn thằng bé vỉa hè đi cạnh
có sinh viên dễ thương như một đoá hoa. Khi xe sắp chuyển bánh, cố còn nhoài
ngưòi ra cửa bát tay khiến nó thấy mác cô ghẽ gỏm vđi những cái móng bám đầy đất
của mình.
Đại
ca chầm chậm lật từng trang giấy và hít vào phổi mùi thơm dẻ chịu. Nổ khổng thể
phân biệt được đó là mùi cùa cô Thùy hay mùi giấy mói. Ngày đầu tiên cổ xuất
hiên trưỏc lóp học xấu xí, mái tôn khỉ nống hầm nập, khi mưa dột lưng tưng, học
trồ áo quần xốc xếch mặt mày ngo ngáo... Nó đã cảm thấy mùi thơm dịu dàng này.
Chua
đọc nỏ đã biết là rất hay. Cái tựa hấp dẫn làm sao "Hoàng Đế một
đêm". Nó dựa ngưòi vào cột điện lẩm nhẩm: "... và trong đêm được làm
vua đố, cậu bé đã ra lệnh trùng trị bọn quan lại gian ác và mòi ngưòi hiền lên
làm quan, mỏ kho lương thực phân phát cho dân nghèo...". Ô, thật là hay!
Úp
quyển truyện lại, Đạí ca chống tay mơ màng... Nếu mình đước làm vua một đêm,
mình sẽ... Nó thấy mặt nóng nóng... Nó sẽ phong cho con Bo làm Hoàng hậu. Rồi sẽ
làm gì nữa? Thôi, chẳng cần gi nữa. À, còn thằng Len, thằng Xu nữa, nó sẽ phong
cho hai thằng làm quan. Bà chủ nhà cố mái hiên cho nó ngủ đêm đêm nữa, nó sẽ
cho bà làm Thái hậu và Ta lệnh trát vàng dát ngọc lên mái hiên của bà. Ô! Suýt
nữa thì quên điều quan trọng nhất: Cô Thủy! Nó sẽ phong cô làm, làm... một chức
gì đó cao hơn cả Vua và Hoàng hậu. Nhưng chỉ có một đêm thì có đủ cho nó làm
nhiều việc vậy không? Nó thỏ dài tiếc rẻ, chắc là không. Vậy thì trưỏc tiên cho
con Bơ làm Hoàng hậu đã, dù cho sáng hôm sau nó không còn được làm vua thì cũng
đành.
Mơ
mộng khan một hồi, Đại ca nhét quyển truyện vào bụng, lững thững bưỏc. Giò này
con Bơ sắp về. Đúng như nó đoán. Nhưng sao mặt mày con Bơ btí§n~thĩu?''kại ế nữa
rồi. Rạp chiếu phim ngày càng ế thê ế thảm.
Đi
sau con Bo một khoảng khá xa, bỗng nó nảy ra một ý ngồ ngộ là cố giữ bưốc sao
cho bóng con Bơ vừa chạm bóng nó. Nó thấy vúi vui. Nhưng quẹo qua khúc cua thì
hết, có đèn đưòng đâu mà bóng vói hình. Tròi tối mò mò.
- Đi đâu vậy? - Giọng con Bơ vang lên.
- 0 hay, đường thì ngưòi ta đi, làm như
đưòng của riêng mình không bằng. Nó nghĩ trong đầu nhưng không hiểu sao cái miệng
không thể trả lòi ngon lành như vậy được.
- Lần sau đừng có đi sau người ta nữa
nghe! - Giọng con Bơ quyền uy.
- Xì, sao không nhổ cái hồi mới rã bán
bị bọn thằng Len, thằng Xu hút thuốc không trả tiền ngồi khóc? Không nhờ cố Đại
ca này chắc gì mấy đúa để cho yên. Ngưòi gì mà mau quên. Đồ con gái! Nó quay
lưng, quyển truyện trong bụng xộc qua xộc lại.
Đọc thêm tại:
Đọc thêm tại:
