Là
sinh viên khoa Văn năm cuối đang tập tành viết
lách, đang sống trên miền đất tiềm ẩn lắm huyền thoại, chột thấy kiến thức quá
nghèo nàn, tôi nài nỉ em kể cho nghe nhiều chuyện cổ tích nữa và, Diêl quả là một
kho tàng truyện cổ phong phú.
Công
viên náo nức không khí đón Xuân. Chợ hoa, cây kiểng đua sắc toả hương dọc nhũng
lối đi. Các điểm chụp ảnh thay phông cảnh mỏi đón khách. Nhạc xập xinh, đèn
xanh đỏ nhấp nháy miên man trong các hàng quán. Mỏi tinh mơ ngày cuối năm ngõ
xuân đã chín. Tôi tha thẩn từ đông sang tây, chẳng thấy bóng Diêl đâu cả. Em bịnh,
hay đã bí mật tếch xa tận cõi nào, hai hôm nay vắng bặt? Quả đáng tội, tôi muốn
học chữ tín của ông Kabinh Pòrum đáng kính trong câu chuyện cổ kia, đã giữ đúng
lòi em nhất định bắt phải hứa là, không được tìm gặp em ỏ bất cứ đâu, ngoài
nhũng cuộc hẹn đã thành lệ vào mỗi buổi sáng, nên giò đành mù mịt. Hôm qua,
không thấy em tôi đã đi long rong qua những ngả phố hệt đứa khật khùng, để rồi...
Bữa nay quẩn quanh công viên, đinh ninh em sẽ thình lình hiện ra từ một ngõ khuất
đưòng quanh nào đó. Vô vọng. Tôi buồn bã đi về phía khuất vắng có tán mai tứ
quí bốn mùa đội mâm hoa đỏ tía quen thuộc, và thẫn thò bắt gặp dòng phấn trắng
nguệch ngoạc câu đố sau cùng của nàng trên lưng ghế đá: Đố anh biết bây giò em ở
đâu?
ở
đâu, ở đâu, ở đâu? Những sáng, trưa, chiều và tối? Tôi nhìn quanh. Có đôi chim
Inhtory nào bay từ cổ tích xa xôi về đây, đậu trên tán cây nào đố thỏ thỏ chuyện
trò để tôi được nghe lén lòi giải đáp cho câu đố bi hiểm này khống nhỉ? Bốn
phía mênh mang gió lùa. Dịp may ấy cậu bé Thâmmơbanh đã dành lấy từ nghìn thu
trước, nay còn đâu? Cái duyên buổi sáng hình như không ò trên mặt tôi như truyện
cổ từng phán, mà đá chui tọt mất tăm vào đất đen, hoá vô duyên? Chợt có cảm tưỏng
ai đó đang nhìn trộm mình, tôi quay lại, ngõ ngàng thấy Sophi. Em nói vui trong
khi lòng tôi buồn muốn... cháy:
- Sao? Trả lòi nổi câu đố này không anh
bạn? Nhỏ Diêl hay nàng tiên TiênsacTêvi như anh vẫn thưòng thích gọi đã bay về
tròi mất rồi!
Đọc thêm tại:
Đọc thêm tại:
