Thứ Năm, 27 tháng 11, 2014

Khung Trời Nhỏ Của Tôi (Phần 2)

Khung Trời Nhỏ Của Tôi (Phần 2)Trời, cô bé ngồi xe lăn đúng là nhân vật của tôi, cũng đôi mắt to tròn, mái tóc cắt ngắn, cũng đôi môi mọng, sống mũi cao cao. Trong màu sắc mo màng của buổi hoàng hôn Thành nội, tôi vẫn thấy rất rõ nụ cười tươi của cô bé. Không hiểu sao nụ cưòi của em đã khiến tôi yên tâm lạ thường. Vội vã trả tiền ly cà phê, tôi vội vã đi theo cồ bé ngồi xe lăn và chị của em. Tôi muốn làm quen vổi em và chị của em, nhung tôi không biết phải thực hiện bằng cách nào, đành phải cho xe chạy thật chậm theo sau và cố giữ khoảng cách vài chục mét. Nhất định tồi phải làm quen vối nhân vật của tôi, có như thê thì tôi mỏi có thể viết nổi đoạn kết của truyện.

Đi hết con đưòng lớn, xe lăn đi ra cửa Thượng Tứ và mất hút giữa dòng ngưòi, xe cộ nưòm nượp qua lại. Lúc bấy giò, thành phố đã lên đèn, thành phố bắt đầu cuộc sống về đêm nên tôi đành phải bỏ cuộc. Tôi trỏ về nhà với nổi bút rứt vừa trỏ lại - một nổi bứt rứt ra sê không đến vổi tôi, nếu tôi không quá đa cảm.

Đêm.?,

Bầu tròi nhấp nháy sao. Có ngôi sao nào dành cho cô bé không? Tôi lại ngồi vào bàn yỏi ý định viết lại truyện. Nhưng đầu óc tôi trống rống. Thế là tôi buông bút, ngồi thừ ngưòi. Chỉ khi nào tôi làm quen được vối cô bé, chỉ khi nào tôi thâm nhập được thế giổi của em thì tôi mỏi có thể viết được phần kết thúc truyện. Tôi đọc đi đọc lại bản thảo và đối chiếu cổ bé trong truyện vổi cô bé mà tôi đã thấy trên đưòng. Tại sao hai nhân vật của tôi lại giống nhau đến thế? Chỉ có điều cô-bé-ngoài-đòi có nụ cưòi mà cô-bé-trong- truyện không có. Sự thật là như thế, nhưng tại sao tồi lại để cho cô-bé-trong-truyện chỉ biết cúi đầu ủ rũ. Tôi tự trách mình quá trung thực đến độ vô tâm, nhưng tôi khó quên hình ảnh cô em gái của ngưòi bạn gái - một cô bé có đối mắt to nhưng đôi mắt ấy quá buồn và ươn ưổt nưỏc mắt, một cô bé không chịu nổi bưỏc đi lặng lẽ của thòi gian, cho nến đôi mắt to của em đã khép lại, vĩnh viễn khép lại trong nưốc mắt của nhiều ngưòi, trong đó có tôi.

Những buổi chiều của tuần lễ kế tiếp, sau khi tan sỏ, tôi lại phóng xe ra đưòng Trần Hưng Đạo, tìm đến một ki-ốt bán hoa bên cạnh chộ Đông Ba, chỉ để mua một bông hồng Đà Lạt. ỏ ki-ốt này, hoa tươi bốn mùa. Cô gái bán hoa xinh xắn lần nào cũng nhìn tôi vói vẻ tò mò. Có lần tôi đã hỏi:

-           Tại sao chỉ mỗi một bông?
-           Một bông thôi cũng đủ rồi.
Tôi trả lời cho qua chuyện, nhưng cô gái bán hoa không chịu:
-           Ông chưa trả lòi câu hỏi của em.
-           Tại sao?
-           Bỏi vì ông chưa nói "sự thật của trái tim".
-           Không có chi để giấu giếm cả.
-           Vậy ông tặng bông hồng cho ai?
-           Một ngưòi không quen biết.
-           "Ngưồi tình không chân dung" à? Thôi đừng "xạo" nữa - Cô gái cưòi thoải mái.
-           Thật mà, tôi dối cô làm chi. Thôi chào cô.