Lê
Đình Dốc oi, năm năm tròi cách biệt, sao mày chẳng viết về cho thằng bạn thơ ấu
ngày xưa của mày một dòng thư? Hay sống nơi đô thành đầy rẫy những cuộc vui mày
đã quên mất rồi những con chim nướng, những xâu ếch um ngày nào? Hôm nay tao mượn
truyện ngắn này để giãi bày tình bạn của tao đối vỏi mày. Nếu mày đọc được truyện
ngằn này hãy viết thư liền về cho tao nhé. Trông tin tức của mày từng ngày, từng
bữa đó. Thư viết về tao, đề địa chỉ...
Nguyễn
Hoàn
Tậu
trâu, cưói vợ, cất nhà Cả ba việc ấy đều là khó thay!
(Ca
dao)
Thế
là ông nội tôi quyết định mua trâu cho anh Tư Câm con cùa cô Hai để làm nghề
kéo cộ. Anh Tư Câm lổn hdn tôi hai tuổi, Anh bị câm từ lúc mỏi lọt lòng. Năm
anh lêu sáu thì dượng Hai chết vì căn bệnh ung thư máu quái ác. Tù ẩy cô Hai
tôi ỏ vậy nuôi anh cho đến bây giò. Thật ra cô Hai tôi cố đến ba người con.
Nhưng hai đúa đầu đều sinh khó, chết yểu. Tói lượt anh Tư Câm thì như đuộc Tròi
nuôi, chẳng đau yếu quặt quẹo bạo giò. Hiện nay trong gịa đình tôi, anh Tư Câm
là lao động chính. Đôi lúc nội tôi, má tôi, dì tội ra dấu cho anh về chuyện cười
vộ, anh lắc đàu quầy quậy. Gia đình tôi có cả thảy năm ngưòi. Ba tôi chết cách
đây đã hơn mưòi năm vì bệnh phổi. Tồi là con một. Má tôi cũng ỏ vậy nuôi tôi ăn
học. Năm ngoái tôi thi đậu cả vào ba
trưòng Đại học, nhưng ông nội tôi quyết định tôi phải học Đại học Su phạm toán
vói lý do gần nhà chạy đi chạy về cho tiện. Bỏi vì tôi là đích tôn hiếm hoi của
dòng họ cho nên nếu đi học xa ông tôi lo lắm. Tôi đành miễn cuồng nhận lòi. Có
lẽ sau này ra trưòng tôi cũng sẽ dạy học ỏ quê mình thôi. Thế là cái mộng bay
cao, bay xa của tôi đành gác lại. Hôm qua, vừa đạp xe từ Quy Nhơn về nghỉ chủ
nhật thì ông tôi truyền lệnh dõng dạc:
- Sáng sớm mai, đúng sáu giò, ông và
cháu muón xe ngựa đánh lên Tây Sơn để mua trâu cho anh Tư Câm mày.
Nghe
lệnh ấy, tôi giãy nảy, chống chế:
- Nội mua trâu cho anh Tư Câm kéo cộ
thì dẫn ảnh đi, chỏ dẫn cháu đi làm gì? Cháu có biết gì về trâu vối bò đâu?
Ông
nội tôi lắc lắc cái đầu bạc trắng như cưỏc ngước mắt nhìn tôi đăm đăm tỏ vẻ hơi
bực vì lần đầu tiên tôi dám thoái thác yêu cầu của ông. Ông e hèm bảo:
Cháu
nói vậy mà nghe được à! Anh Tư Câm của cháu là người tật nguyền, tối đạ thì làm
sao mà biết chọn trâu, xem trâu. Rồi nữa sau này, ngoài dạy học cháu còn thay mặt
ông cai quản công việc gia đình, nông trang, nên cháu phải tập sự lần chố!
Đọc thêm tại:
Đọc thêm tại:
