Bị
bát bài, tôi "đau lại" không kịp đứng sượng trân nhu gà tròi mua. Con
Hưừng cưòi sằng sặc, rút trong túi quả Ổi khác chín rực ra. Chỉ còn cách gio
nám đấm theo và câu rủa thâm:
- Đồ quỷ cái!
Có
lần tôi điện thoại tỏi nhà Thủy định "hỏi bài vỏ" thì gặp ngưòi lạ:
Dạ,
thưa bác cho cháu gặp Thủy ạ!
- Cậu là ai, hỏi chuyện gì? I Giọng hoi
gắt làm tôi ngán ngẩm.
Tôi
xuống hết độ lễ phép:
- Dạ, thưa bác cháu là Hải lỏp cùa Thủy
ạ, cháu hỏi Thủy ít chuyện về bài vỏ ạ!
Nó
không có nhà, nó đi chơi vỏi mấy thằng bạn nó từ chiều đến giò chưa về...
Khỏi
nói, tôi thả rổt ngưòi xuống ghế như cục đất, mặt nóng bừng trưỏc thông tin
chát hơn ổi xanh kia.
Chuyện
buồn kia đem đến lóp cả sự xao xác, gặp Thùy mà lòng tôi càng thấy... thương
mình. Thế mà con Hường nó cú tung tẩy như vỏ vàng. Nó sấn tỏi tôi như nguòi chị
gái rất ta đây:
- Sao mà buồn? Bị bồ cho vào sọt rác à?
Tôi
lảng đi:
- Bà để cho tôi yên.
Mốt
lúc sau tôi nghe con Hưòng nói hơi to cho con Thủy, tôi nghe rõ hơn âm thanh nổi:
- "Cháu ơi! Thủy nó đi chơi vỏi bạn
trai rồi, cháu có vui không?" - Bọn xung quanh nghe mà ngáo như chó con,
còn tôi tím bụng rủa thầm con quỷ cái hay bày trò đó.
Một
hôm tồi ra hiệu sách mua quyển truyện có tên rất đúng hoàn-cảnh kẻ mua: "ứơc
vọng suốt đòi", bìa đỏ rực bông hồng nhung ngậm sương.
Tối
đó, tôi nói dối sang nhà thằng Hà học bài, rồi vù thẳng tói nhà 'Vợ cả tương
lai". Và càng gàn đến nhà, lòng càng lửa đốt. Đạp qua mảnh vưồn có mấy cây
cau cao vút. khua lá- lao xao trên ánh đèn, tôi thầm nghĩ: "Không biết
mưòi mấy năm nữa ngưòi ta có dùng cau làm lễ cưỏi không nhỉ?". Nếu còn,
tôi nhất định sẽ mua hết vườn cau này đem đến nhà nàng cho bà nàng, mẹ nàng
nhai mệt nghỉ.
Khác
với suy nghĩ đầy tương lai sáng lạn là một hiện thực rất khó khăn. Tôi bấm
chuông chò ngưòi nhà ra thị bóng một xe đạp quen thuộc cũng đổ xịch bên cổng
nhà Thủy. Tôi toát mồ hôi khi nhận ra ngưòi đàn bà thép. Tôi co rúm ngưòi trước
món quà sò sò, cấu quíu thế nào tối cú giơ. ra như thanh, minh: "Mình trả
quyển truyện cho Thủy!". Con Hưòng cưòi rất xởi lởi:
- Mượn thì trả chứ có gì mà ngại, ông
đưa tôi cầm cho nó?
Còn
hơn ném xuống sông mùa rét, tôi lắc đầu quầy quậy. Không ngồ thế nào vãng luôn
lá thư tâm hồn đau khổ dành cho "vợ cả" ra trưỏc mặt "bà vộ
bé... tương lai". Con Hưòng lao tỏi nhặt lên cưòi rú:
Chết
nhá! Biết rồi. Thôi được, mai tôi lên lỏp loan cho cả lốp ]o dành tiền nuôi lợn
đất cho ông Hải... mua cau... nha!
Giá
lúc khác thì tôi sẽ gầm lên. Nhưng nưóc này thì tôi chỉ còn nưốc đắp đê:
Bà
buồn cười, thư của bạn tôi gửi cho tôi chưa đọc, chứ thư gì...
Con
Hường:
- Bà làm gì à? Ái chà, thư ghi rành
rành gửi Thủy đây mà còn nói...
Cùng
lúc đó, Thủy mỏ cổng. Tôi tiu nghỉu đi theo. Sau vụ "Oa-tơ-ghết" đó,
tôi điều đình vỏi "bà hai" phải chiêu đãi toàn bộ con gái tổ ba
(đương nhiên có cả "bà cả, bà hai") một chầu chè. Đó chính là chầu
chè chung độ tại quán gốc me chiều hôm qua mà thằng Hà yà thằng Còm trông thấy
đó. Thực ra trưỏc đó tôi đã cộng trừ bầng mấy máy tính vẫn không sao tính cho
ra đáp số để đủ tài chính cho bảy bà nhền nhện ăn chè thoải mái. Móc hết các
khoản dành dụm cũng chỉ hơn chục đi công tac ba ngay,
Đọc thêm tại:
Đọc thêm tại:
