Thứ Sáu, 14 tháng 11, 2014

Đoán Trước Người (Phần 2)

Sau nhiều ngày len lẻn, sục sạo vào tận cùng những con đường đất đưòng làng, tôi "nghía" được một mảnh vưồn đang kêu bán có địa hình khá bầng phẳng, thẳng thóm lại trồng sẵn một ít cây xanh. Sau khi hỏi han, ngã giá, ra điều kiện mua bần, hẹn ngày trỏ lại xong tôi vội vã phóng xe về, lao vào ngồi trưốc bàn phím gõ cho kịp chương "truyện dàị đoán trưốcV.Ông Thư ký toà soạn ngày nào cũng gọi điện giục tôi phải nộp bản thảo cho kịp báo lên khuôn, lại còn căn dặn: cố viết cho gay cấn hon, vui hơn, nhộn hơn vì đối tượng của tò báo là lứa tuổi mỏi lỏn. Tròi hỡi, ngày nào cũng cỡi xe lo nhà lo đất, rầu thúi ruột, tối về lại phải ngồi đối diện vổi những nhân vật nghịch phá như quỷ. Đã yên thân đâu, bản thân chúng nó đã được ưu tiên xếp hạng "thứ ba học trò" rồi vậy mà tôi còn phải nghĩ mọi cách để nâng cấp chúng lên hạng nhất, thậm chí hạng danh dự, thì ông Thư ký toà soạn mổi khoái. Cũng có những đêm chán nản vì chuyện đất đai mà không gõ được chữ nào. Không đụng đậy lâu, màn hình trước mặt cú chuyển sang chế độ Screen save hoài!
Đoán Trước Người (Phần 2)

Bé Thi, con gái tôi ỏ lứa tuổi mựe tím nên theo dõi cái truyện dài đoán trưổc của tôi trên báo rất kỹ. Nó đọc từ cái "tít" của truyện (mà cái tít này lần nào cũng giống nhau!), rồi đọc nội dung từng kỳ một, xong lậi đọc danh sách những ngưòi đoán trước đúng được toà soạn tặng thưỏng. Một hôm bé Thi reo lên:

-           Ba ơi, có bạn này đoán đúng truyện của ba, mà địa chỉ lại ỏ gần chổ đất nhà mình mỏi mua!
Tôi ù hữ cho cô bé vui với phát hiện đó rồi lại xoay qua đánh vật vổi mấy nhân vật "nhất quỷ, nhì ma..." của tôi.


Cộng số tiền vay mượn chỗ anh em bạn bè vỏi số nhuận bút cuốn tiểu thuyết, vừa đủ cho tôi trả tiền mảnh đất mà tương lai mình sẽ "cắm dùi" ở đó. Tôi rất phấn khỏi vì sau những ngày chạy đôn chạy đáo cũng "đào" ra được số hiện kim khá lổn để mua đất. Thêm nữa, sáng nay khi tối toà báo nộp bài, anh em trong toà soạn báo cho cái tin vui: truyện dài của tôi được độc giả thích lắm. Đối vối đứa con tinh thần rứt ruột đẻ ra mà được dư luận công nhận thì còn niềm vui nào bằng. Tôi lâng lâng phóng xe trên xa lộ, bụng bảo dạ lát nữa trả tiền xong, ra mảnh vưồn của mình giăng võng dưối gốc cây nằm hóng mát cho thoả bao ngày cực nhọc.

Đọc thêm tại: