Khương
tự lo đi chợ.
Và
lần đàu tiên trong đòi tôi tuyên bố với nhà nội trợ:
Tao
thích ăn rau luộc chấm xì dầu!
Con
Khương trợn mắt. tưỏng tôi đùa:
- Anh hai tính giữ eo à?
- Eo. mèo gì, tao thích thế, mày có nghe
không?
Con
Khương cũng không vừa:
- Nhưng em thích ăn thịt bò!
Tròi
đất. tôi tính chính sách kinh tế thắt lưns buộc bụne để có tiền đi chuns bọn
yêu nữ, mà con nhờ em không: hiểu, còn tính phá hoại thì... Tôi xuống nước rất
mềm:
Tao
cần mua ít bộ đề thi toán quốc tế, mày cho tao vay ít tiền thì cứ thoải mái mua
thịt bò, tao sẽ ăn theo mày...
Cô
em gái dễ thương, cưòi tình quái rất giống con Hường tròi đánh:
Được
thôi, nhưng khi mua về thì cho em xcm vói. em cũne khoái đề thi toán quốc tế...
đó.
Tôi
gầm lên:
Thôi
đủ rồi, mày đí mua thịt bò đi mà ăn!
Đấy!
Tồi phài đem thốc đãi gà rừng bòi lý do như vậy. Trưỏc hốm phải mỏ tiệc, tụi
thàng Sơn, Hà rủ tồi đi uống nước tồi chối đây đẩy, sợ chúng bát tôi bao thì
xong phim. Nên khi phát hiện tôi đãi bầy gà rừng no say, chúng cú lắm. Nhưng hỡi
ôi chúng đâu có hiểu trái tim đau khổ của tôi.
Bị
bát bài mấy vố tôi đâm ra sộ hãi, im thin thít như con ốc bám cọc suốt ngày chỉ
ngám nghía đám rong rêu quanh mình, trong khi trên mặt ao màu tím hoa bèo nở rực
rỡ ngát trời.
Gần
cuối năm học, phượng rót nhú góc tròi. Lo thi lút đàu chẳng hơi đâu mà tính
chuyện "cau trầu" nữa. Tôi trỏ nên vô tư như anh gà trống choai vốn
dĩ. Con Thủy cũng hết có thể bắt tôi giúp trực nhật nữa. Có hôm đau răng thật tôi
cũng ráng ôm hàm mà viết. Con Hưòng cũng không chọc tôi nữa. . Có cả mấy lần bọn
Hưòng đi ăn chè vẫn rủ tôi đi,, nhưng không bắt trả tiền. Chắc Hưòng cũng cám cảnh
cho kẻ "chẳng còn chì lẫn chài". Và tôi cũng cảm thấy Hưòng hiền hẳn,
dễ thương không kém gì Thủy dạo trưốc. Có lúc Hưòng bỏ mái tóc đuôi ngựa bưổng
bỉnh xuống xõa dài trên vai làm tồi ho mấy lần.
Buổi
cuối cùng của năm học sau khi biết các điểm số, tôi thuộc hạng số dách lầu sưỏng
rân. Hưòng cũng thế, nàng còn cao hơn tôi môn văn. Thủy kém tôi một chút, nhưng
tất cả đều thuộc hạng đại gia. Bố tôi khi biết tôi hoàn thành xuất sắc nhiệm vụ,
thưởng luôn trăm ngàn để chơi vói bạn bè. Cầm "nắm thóc" trong tay,
khác hẳn dạo trưốc, tôi nói vổi Thủy, Hường và cả mấy đứa con trai đi uống cà
phê chia tay. Hưòng cột lại tóc đuôi ngựa như xưa, hất hàm rất ta đây:
"Đây là công chứ không phải gà rừng đâu nhá!". Nói ròi nàng nắm tay
thằng Hà: "Bọn tó là gà rừng thì chính các ông là thóc"...
Cả
bọn cưòi ran, tôi nghĩ bụng: "Chưa chắc Hưòng đã là vợ hai mình tương
lai"... May điều đó nàng chưa biết, nếu không thì... Bất giác tôi đưa tay
lên tai mình...
Hà
có hai chị em. Bố gọi tôi là Sâm banh khai vị, đến khi con Hưòng oe oe ra đòi bố
đặt luôn. Bố nói vui Ưýtxki:
Bố
chẳng biết uống rượu thế mà lại có hai chai rượu trong nhà, kể cũng hay đây.
Nghe
nói ở cơ quan các cô các chú đùa rằng bố tôi thích "bảo vệ động vật vỗ
cánh như vịt trời". Bố tôi tuyên bố luôn:
- Nếu cần tôi sẽ cho ra lò đúng một
thùng 12 chai rượu Giônni Oátcơ!
Đọc thêm tại:
Đọc thêm tại:
