Linh
đoán trưóc cuộc gặp gồ, sẽ là một chiếc xe con bóng nhoáng chạy tối, một vị thiếu
tưỏng bưốc xuống quân hàm quân hiệu trang nghiêm, mũ áo vuông vức gắn đủ các loại
huân chương, huy chương. Rồi chiếc xe vụt đi, tạm đỗ vào nơi công cộng nào đó,
còn hai ngưòi đứng nói với nhau những điều không đâu vào đâu cả, và sẽ có một
lũ trẻ bâu xung quanh, trầm trồ khen vị tưổng trẻ trung, oai vệ.
Không
thể nào trỏ lại thòi trẻ được nữa và hôm nay dù bụi có bay vào mắt Linh thì
Xuân cũng sẽ gọi ố tô đưa Linh tối bệnh viện. Đã hết rồi cái thòi dùng hoi phụt
từ miệng ra chân thật mà mạnh mẽ thổi bay chút bụi nhỏ ư? Ngao ngán! Linh nơao
ngán, mất hết lý thú của cuộc gặp gõ mà Linh bồi hồi chò đón. Chị tự trách
mình, tạo ra cuộc gặp gõ làm gì cho đòi thêm tẻ nhạt. Cứ im lặng mà hy vọng còn
hơn nói ra để tuyệt vọng.
Bỗng
hai bàn tay tù phía sau choàng che bịt mắt Linh. Vùng ngực Linh đổ hồi như có
tiếng trống trong dó. Linh từ tù đưa tay lên gõ, nắm lấy hai bàn tay đang bịt mắt
mình, hạ xuống và Linh quay lại. Má Linh đỏ ửng, miệng thốt lên một tiếng giản
đơn. Anh Xuân! Cái tiếng giản đơn ấy cứ như mối năm nào đây Linh về thành phố
nghỉ hè, hoặc ăn tết, trỏ lại truòng và bây giò Xuân đứng đó vối chiếc sơ mi sọc
cộc tay rất mốt, hài hoà vối chiếc quần bò ống đứng.
Hai
ngưòi cầm tay nhau, đi qua những cửa hàng lộng lẫy, nhưng họ không dừng đâu cả,
dừng lại Sộ phải buông tay nhau. Và người lính tuần đêm vẻ lạ lẫm nhìn theo
Xuân và Linh rồi nói bô bô: "Thằng cha vừa đi kia làm sao mà giống tướng
Nguyễn Xuân như đúc". Vài nữ sinh tranh thủ đi chơi phố cũng nhìn theo hai
người rồi trao đổi: "Ai kia, giống như tiến sĩ Đoàn Thị Linh". Bà
Linh có bao giò đi dạo, nhất là ban đêm. Quanh năm suốt tháng cứ đề tài này đến
đề tài khác. Có lẽ đấy là em gái bà ta. Em gái bà ta trông cũng xinh chứ nhỉ?".
Đọc thêm tại:
Đọc thêm tại:
