Thứ Năm, 6 tháng 11, 2014

Thằng Dốc-bạn tôi (Phần 2)

Thằng Dốc-bạn tôi (Phần 2)Và nó rơi xuống lọt thỏm trong đám ruối dại rậm rì. Tôi thét lên và la làng xốm. Nhưng xung quanh ngôi cổ tháp này chỉ toàn là những đám sắn, chẳng có một ngôi nhà. Một vài thằng nhỏ chăn bò ỏ bên kia bãi tha ma nghe tiếng kêu cứu chạy đến giúp tôi vén gai dại lôi được thằng Dốc ra. Miệng nó thổ một búng máu ưót sẫm ngực áo. Nó nói lều phều: "Tao không chết đâu. Mày cõng tao về nhà". Suốt chặng đường xuôi con dốc đỏ ngoằn ngoèo, nằm trên lưng tôi, nó chỉ thỏ pheo pheo. Tôi sợ quá nghĩ dại: phải chăng nơi con dốc mẹ nó sinh ra cũng chính là nơi kết thúc cuộc đòi của nó? Ngôi tháp Cánh Tiên nằm ỏ trung tâm thành Đồ Bàn ngày xưa của Chiêm Thành, mà cả hai chúng tôi nghe thầy giáo giảng là noi đã chắp cánh cho hồn thơ của Chế Lan Viên làm nên tập thơ "Điêu tàn" nổi tiếng, không lẽ lại là nơi tiễn đưa linh hồn thằng Dốc về phía bên kia cuộc đồi! Nước mắt chảy mằn mặn trên môi tôi. Khi tồi đưa được thằng Dốc về nhà, mẹ nó tru tréo khóc điếng lên gọi ba hồn chín vía nó. Rồi cô y tá đến chích cho nó hai mũi kim. Thế là nó sống!


Nó nghỉ học đâu khoảng một tuần. Tôi chép bài cho nó. Ba má tôi cấm hẳn tôi không được chơi vổi nó nữa, bởi chơi vỏi nó có ngày mang hoạ. Nhưng từ khi thằng Dốc đi học lại, tồi quên bẵng lòi dặn cùa ba má tôi, tôi vói nó vẫn cứ thân thiết như ngày nào. Rồi cả hai chúng tôi cùng lên lóp sáu, lổp bảy, được tiếp xúc với những môn học mổi, thằng Dốc tỏ ra sáng dạ vô cùng- Các thày cô giáo ai cũng đều khen nó thông minh. Nó mày mò giải những bài toán, lý khó. Bài nào bí nó tìm thầy hỏi cho kỳ được. Nó hay hỏi cô giáo môn Sinh những điều lắt léo về cá, về chim. Rồi một hôm vào sáng chủ nhật, đợi lúc ba má tôi đi làm đồng, thằng Dốc xách qua nhà tôi một xâu ếch khoảng chín mưòi con bảo vừa bắt được hồi sáng sớm. Hai chúng tôi khèo mấy trái đu đù hưòm sau vưòn um thịt ếch. Một chảo đồ mồi to tổ bố chẳng cần hơi rượu đưa cay như các cụ, thế mà chúng tôi chén sạch bách, bụng no lặc lè. Trong bữa nhậu, thằng Dốc nói về cái sáng kiến bắt ếch của nó khiến tôi phục lăn. Nó nói nó dùng mõ chó xin được từ lão Chín Bền khử hành tỏi cho thật thơm rồi tẩm vào bó nhang đem phơi khô. Còn ra bò ruộng đào một cái hầm nhỏ sâu độ bảy tấc, ban đêm đốt bó nhang tẩm mõ chó cắm xuống hầm. Thế là bị mùi hương nửa Phật nửa trần quyến rũ, lú ếch tù các noi chung quanh lần lượt nhảy đến nhào xuống hầm nộp mạng. Sáng ra chỉ việc đến hàm bắt ếch cột thành xâu đem về lột da.

Nó nửa ứp nửa mỏ bảo tôi hết sức giũ bí mật cái sáng kiến kinh nghiệm này để ngưòi ta khỏi bắt chưóc, mỏi có ếch ăn dài dài. Tôi thấy nó tâm đắc vối mình như vậy nên vô cùng thích thú. Lần khác, sau đó độ một tuần, cũng vào sáng chủ nhật thằng Dốc xách sang nhà tôi hai xâu chim sẻ đã vặt lông vừa đúng hai chục con. Chúng tôi xiên từng con, từng con đem nướng trên lò than đỏ rực nhậu thật đã đòi. Lần này nó lại nói đến cái sáng kiến bắt chim sẻ cùa nó nghe thật lạ: "Mày biết không, lũ chim sẻ rất phàm ăn. Chỉ càn ra sân kho hộp tác xã nông nghiệp vãi vài nắm lúa là lũ chúng từ trên các hàng tre ào xuống.

Đọc thêm tại: